Khi ngôn sứ Ê-li-a tới núi Khô-rếp là núi của Thiên Chúa, ông vào một cái hang và nghỉ đêm tại đó. Có lời Đức Chúa phán với ông : “Hãy ra ngoài và đứng trên núi trước mặt Đức Chúa. Kìa Đức Chúa đang đi qua.” Gió to bão lớn xẻ núi non, đập vỡ đá tảng trước nhan Đức Chúa, nhưng Đức Chúa không ở trong cơn gió bão. Sau đó là động đất, nhưng Đức Chúa không ở trong trận động đất. Sau động đất là lửa, nhưng Đức Chúa cũng không ở trong lửa. Sau lửa có tiếng gió hiu hiu. Vừa nghe tiếng đó, ông Ê-li-a lấy áo choàng che mặt, rồi ra ngoài đứng ở cửa hang. (1 V 19,9a;11-13)
Đất, gió và lửa là ba sức mạnh của tự nhiên mà Thiên Chúa đã dùng để cho Êlia biết Ngài ở đâu và không ở đâu — qua đó chỉ cho ông biết phải tìm Ngài ở nơi nào. (Nước không nằm trong số đó, có lẽ vì nơi Êlia đang ở, núi Khôrép, cách xa biển; nếu không, có lẽ Thiên Chúa đã gửi đến một cơn cuồng phong hay một trận sóng thần.) Và câu trả lời là: Chúa không ở trong những sự đó. Thiên Chúa không ở trong cơn động đất, cũng không ở trong cơn gió mạnh đến mức xé núi đập đá, cũng không ở trong lửa. Vì thế, Êlia đã không kinh hãi trước động đất, trước cơn gió nghiền nát đá hay trước lửa. Nhưng khi ông nghe thấy “tiếng gió hiu hiu”, hay “tiếng thì thầm rất nhẹ”, ông liền lấy áo choàng che mặt.
Tại sao? Bởi vì trong “tiếng thì thầm rất nhẹ” ấy, ông đã nghe thấy tiếng của Thiên Chúa. Nhiều nền văn hóa ngoại giáo có những thần thoại cho rằng vũ trụ bắt nguồn từ một thứ “vật chất” nào đó, nhưng dân được Thiên Chúa tuyển chọn biết rằng “thuở ban đầu” chỉ có một mình Thiên Chúa, và Thiên Chúa chỉ cần phán thì vũ trụ liền hiện hữu. Đối với họ, Lời còn linh thánh hơn vật chất. Người Kitô hữu biết về Ngôi Lời ấy; họ biết Ngôi Lời là một Ngôi Vị thần linh, vĩnh cửu; rằng “Ngôi Lời vẫn hướng về Thiên Chúa”, nên “lúc khởi đầu đã có Ngôi Lời” (Ga 1,1). Lời không phải là một vật thể hữu hình. Lời không được tạo nên từ đất, khí, lửa hay nước. Như Đức Giêsu đã nói: “Thiên Chúa là Thần Khí, và những kẻ thờ phượng Người phải thờ phượng trong thần khí và sự thật” (Ga 4,24).
Một lý do khác khiến Êlia kinh sợ và xúc động không phải trước động đất, gió hay lửa, nhưng trước “tiếng thì thầm rất nhẹ”, xuất phát từ cách nhiều vị thánh và các nhà thần bí giải thích đoạn Kinh Thánh này rằng: Thiên Chúa đích thực không phải là cơn gió tàn phá làm vỡ tan đá núi, không phải là trận động đất nuốt chửng mọi vật, cũng không phải là ngọn lửa thiêu chảy tất cả; Ngài không phải là Thiên Chúa của sự hủy diệt, nhưng là Thiên Chúa của tình yêu. Chính vì thế Ngài nói bằng tiếng thì thầm. Những người yêu nhau thường thích nói với nhau bằng những lời rất khẽ.
Nhưng muốn nghe được tiếng thì thầm, cần phải có thinh lặng. Chúng ta chỉ có thể nghe được tiếng nói dịu dàng, khe khẽ ấy trong tâm hồn khi bên trong cũng như bên ngoài chúng ta đều trở nên tĩnh lặng.
Ngày nay, trong nền văn hóa công nghệ bận rộn, điều này thật khó, bởi từ sáng đến tối chúng ta bị bao quanh bởi đủ loại tiếng ồn, cả thể lý lẫn tinh thần.
Nếu chúng ta không tìm thời gian — nếu chúng ta không chủ ý dành thời gian — cho việc cầu nguyện, nếu chúng ta không tìm một nơi và một khoảng thời gian yên tĩnh để cầu nguyện, chúng ta sẽ không nghe được âm nhạc của Thiên Chúa mà chỉ nghe thấy tiếng ồn của chính mình. Thế giới do con người tạo ra càng chất đầy những sự vật khiến chúng ta tất bật, căng thẳng và bị quấy nhiễu, thì chúng ta càng cần sự thinh lặng nội tâm. Bởi chính trong thinh lặng, chúng ta gặp được Thiên Chúa. Thiên Chúa chỉ có thể tỏ mình khi chúng ta biết im tiếng. Điều đó đã xảy ra với ông Gióp. Sau rất nhiều chương đầy những lời tranh luận, những lời cuối cùng của ông Gióp là: “Lời của Gióp đã hết.” Và chỉ sau đó Thiên Chúa mới xuất hiện và nói với ông.
Tại sao lại như thế? Bởi vì, như thánh Augustinô đã nói: “Thiên Chúa gần chúng ta hơn, hiện diện với chúng ta sâu xa hơn cả chính chúng ta đối với bản thân mình.” Tìm thấy Thiên Chúa và tìm thấy chính mình luôn đi đôi với nhau; vì vậy, đánh mất Thiên Chúa và đánh mất chính mình cũng luôn đi cùng nhau.
Khi cầu nguyện, chúng ta nhắm mắt, chắp tay, cúi đầu và quỳ gối. Bốn cách làm cho thân thể trở nên tĩnh lặng và quy phục ấy nhằm giúp chúng ta làm cho tâm hồn mình cũng trở nên tĩnh lặng.
Điều gì sẽ xảy ra với bạn nếu bạn làm như vậy? Bạn có nghe Thiên Chúa nói bằng đôi tai thể lý của mình không? Không. Ngài có nói với đôi tai bên trong, với “đôi tai của trái tim” bạn không? Có.
Ngài có nói bằng những từ ngữ cụ thể như tiếng Anh hay một ngôn ngữ nào đó không? Thông thường là không. Vậy nếu không bằng lời nói, Ngài sẽ nói thế nào? Chúng ta sẽ nghe thấy gì?
Chúng ta sẽ nghe thấy bình an.
Chúng ta sẽ nghe thấy tình yêu.
Và chúng ta sẽ nghe thấy niềm vui.
Tất cả sẽ đến thật chậm rãi, thật êm dịu và từng chút một — như thủy triều dâng và như ánh bình minh xuất hiện.
Hãy thử đi. Bạn sẽ yêu thích nó. — Dr. Peter Kreeft, Food for the Soul: Reflections on the Mass Readings (Cycle A)

0Nhận xét