...Nước Trời đủ rộng để bao gồm tất cả những ai thi hành ý muốn Thiên Chúa, trong mức độ họ thực sự làm theo ý Ngài, bất cứ ở đâu và bất cứ khi nào. Đồng thời, Nước ấy cũng đủ cụ thể để có thể nhận biết nơi định chế hữu hình mà Đức Kitô đã thiết lập: Hội Thánh duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
Định chế hữu hình của Hội Thánh cũng giống như các cơ quan trong thân thể, còn linh hồn vô hình hay sự sống của Hội Thánh – điều làm cho Hội Thánh sống động như linh hồn làm cho thân xác sống – chính là Thiên Chúa Ba Ngôi. Vì thế, Hội Thánh là “Nước Thiên Chúa” của Chúa Cha, là “Nhiệm Thể Đức Kitô” của Chúa Con, và Chúa Thánh Thần là linh hồn của Hội Thánh.
Điều mà một số người gọi là “Hội Thánh vô hình” và “Hội Thánh hữu hình” – không phải là hai Hội Thánh khác nhau, nhưng là hai chiều kích của một Hội Thánh duy nhất của Đức Kitô. (Hội Thánh là Hiền Thê của Đức Kitô, và Đức Kitô không phải là người có nhiều hiền thê!)
Hai chiều kích ấy không phải lúc nào cũng trùng khít. Hội Thánh hữu hình thường đầy những người tội lỗi, trong khi nhiều người ở ngoài sự hiệp thông hữu hình với Hội Thánh lại có đời sống rất thánh thiện.
Khi những Kitô hữu không phải Công giáo sống đời chân thành thánh thiện, họ đang thực hành các nguyên tắc của Nước Trời. Ngược lại, khi người Công giáo sống không thánh thiện, họ không sống theo những nguyên tắc ấy. Tất cả những ai đang trên đường tiến về thiên đàng – dù họ có hiệp thông trọn vẹn với Hội Thánh hữu hình hay không – đều thuộc về Nước Trời. Còn những ai không đi trên con đường dẫn đến thiên đàng – dù họ ở trong Hội Thánh hữu hình hay không – thì không thuộc về Nước Trời.
Mối tương quan giữa chiều kích hữu hình và vô hình của Hội Thánh khiến vấn đề trở nên phức tạp và đôi khi khó hiểu. Nhưng Đức Kitô đã ban cho chúng ta một Hội Thánh vừa hữu hình vừa vô hình vì Người đã thiết lập Hội Thánh cho chính bản tính của con người, vốn cũng vừa hữu hình vừa vô hình.
Kinh Tin Kính Nicêa tuyên xưng bốn đặc tính của Hội Thánh là: duy nhất, thánh thiện, công giáo và tông truyền.
Duy nhất nghĩa là không bị chia cắt thành hàng chục nghìn giáo phái khác nhau, vốn mâu thuẫn với nhau về những giáo huấn cốt yếu. Ngay từ chương đầu của Thư thứ nhất gửi tín hữu Côrintô, thánh Phaolô đã hoàn toàn không chấp nhận tình trạng chia rẽ bè phái.
Thánh thiện không có nghĩa là không có người tội lỗi trong Hội Thánh. Từ sau khi Đức Trinh Nữ Maria được đưa lên trời cả hồn lẫn xác, Hội Thánh trên trần gian chỉ gồm những người tội lỗi! “Thánh thiện” có nghĩa là Hội Thánh là khí cụ của Thiên Chúa để làm cho con người trở nên thánh, qua giáo huấn, các nguyên tắc luân lý và các bí tích.
Công giáo có nghĩa là phổ quát, bao trùm mọi thời đại, mọi nơi, mọi dân tộc và mọi nền văn hóa. Các Kitô hữu Chính Thống Đông phương cũng tuyên xưng tính công giáo này; họ là “công giáo” dù không thuộc Giáo hội Công giáo Rôma. Và chúng ta cũng là “chính thống” theo nghĩa giữ đúng đức tin tông truyền, dù không thuộc Chính Thống giáo Đông phương. Chúng ta cùng chia sẻ các bản kinh Tin Kính, các bí tích, chức tư tế và sự kế vị tông đồ.
Tông truyền có nghĩa là trung thành tiếp nối sự kế vị các Tông đồ, trong giáo lý, luật lệ và các bí tích.
… Thánh Augustinô nói rằng chỉ có hai loại người, hay đúng hơn là hai thành đô: “Thành của Thiên Chúa” và “thành của thế gian.”
Ngài định nghĩa một thành đô hay một cộng đồng không phải bằng cảnh quan, công trình hay ranh giới, mà bằng tình yêu. Một “thành đô” là một cộng đồng được hiệp nhất bởi cùng một tình yêu. Tình yêu là cốt lõi của mọi sự vì nó phát xuất từ trái tim.
“Thành của Thiên Chúa” gồm tất cả những ai yêu mến Thiên Chúa như cùng đích tối hậu và thiện hảo cao cả nhất của mình. “Thành của thế gian” gồm tất cả những ai yêu bản thân và thế gian như cùng đích tối hậu.
Đó là chọn lựa căn bản nhất của mỗi con người: Thiên Chúa của bạn là ai?

0Nhận xét