Lạy Chúa, Ngài nhân hậu khoan hồng,
giàu tình thương với mọi kẻ kêu xin;
lạy Chúa, xin lắng nghe lời con cầu khẩn,
tiếng con van nài, xin để ý lưu tâm.
Lạy Chúa, muôn dân chính tay Ngài tạo dựng
sẽ về phủ phục trước Thánh Nhan, và tôn vinh danh Ngài.
Vì Ngài thật cao cả, và làm nên những việc lạ lùng: chỉ một mình Ngài là Thiên Chúa.
Phần Ngài, muôn lạy Chúa, Ngài là Thiên Chúa nhân hậu từ bi,
Ngài chậm giận, lại giàu tình thương và lòng thành tín.
Xin đoái nhìn và xót thương con. --TV 86

Chúng ta cần đọc câu đầu tiên và câu cuối cùng của đoạn Thánh Vịnh này với nhau, vì chúng giải thích cho nhau. Câu đầu tiên là: “Lạy Chúa, Chúa nhân hậu khoan hồng, giàu tình thương với mọi kẻ kêu xin.” Câu cuối cùng là: “Xin ban sức mạnh cho tôi tớ Ngài.” Câu đầu nói về lòng nhân hậu, còn câu cuối nói về sức mạnh hay quyền năng.

Đối với chúng ta, hai đặc tính này thường bị xem là đối nghịch nhau: những bạo chúa có quyền lực nhưng không có lòng nhân hậu, còn những người “hiền lành tốt bụng” thì có lòng nhân hậu nhưng không có quyền lực. Nhưng đó chỉ là ảo tưởng. Quyền lực của những bạo chúa, quyền lực của sự sợ hãi và tàn ác, là thứ quyền lực giả tạo; thực ra đó là sự yếu đuối. Trong lòng mọi kẻ bắt nạt đều hiện hữu một kẻ hèn nhát. Và sự yếu đuối bề ngoài của lòng nhân hậu cũng là một ảo tưởng, bởi vì lòng nhân hậu thực sự là sức mạnh. Thật vậy, đó là một sức mạnh thần linh.

Khi tác giả Thánh Vịnh cầu nguyện: “Xin ban sức mạnh cho tôi tớ Ngài,” ông đang nói đến sức mạnh nào? Đó là sức mạnh làm cho chính Thiên Chúa trở nên mạnh mẽ, sức mạnh mà tác giả tuyên xưng ngay trong câu đầu tiên: “Lạy Chúa, Chúa nhân hậu khoan hồng, giàu tình thương với mọi kẻ kêu xin.” Chính lòng nhân hậu của Thiên Chúa là sức mạnh lớn lao nhất của Ngài, và đó cũng là lý do vì sao lòng nhân hậu là sức mạnh lớn lao nhất của chúng ta.

Hãy lưu ý rằng tác giả Thánh Vịnh không chỉ tuyên xưng rằng Thiên Chúa nhân hậu, mà còn rằng Ngài “giàu lòng nhân hậu.” Mẹ Têrêsa Calcutta thường nói: “Không ai có thể quảng đại hơn Thiên Chúa.” Hoặc như thánh Phanxicô Assisi từng hỏi: “Theo bạn, ai sẵn sàng hơn: Thiên Chúa trong việc ban ân sủng, hay chúng ta trong việc đón nhận ân sủng ấy?”

Những khuôn mẫu đơn giản hóa của chúng ta thường cho rằng đàn ông thì mạnh mẽ nhưng không nhân hậu, còn phụ nữ thì nhân hậu nhưng không mạnh mẽ. Nhưng người đàn ông mạnh mẽ nhất khi anh ta sống nhân hậu, và người phụ nữ nhân hậu nhất khi cô ấy sống mạnh mẽ.

Quả thật có một sự khác biệt giữa nam và nữ do Thiên Chúa thiết lập, nhưng đó không phải là sự khác biệt giữa hai nhân đức đối nghịch nhau. Chúng được tạo dựng để cùng hoạt động với nhau. Cũng như nam và nữ đạt đến đỉnh cao của nam tính và nữ tính khi họ kết hợp với nhau để sinh ra tình yêu mới và sự sống mới, thì sức mạnh và lòng nhân hậu cũng đạt đến mức viên mãn khi chúng cùng hoạt động với nhau — điều mà chúng được mời gọi thực hiện nơi mọi người nam và mọi người nữ.

Những người phụ nữ thiếu khôn ngoan thường bị hấp dẫn bởi những người đàn ông mạnh mẽ nhưng không nhân hậu; những người đàn ông thiếu khôn ngoan lại bị hấp dẫn bởi những người phụ nữ nhân hậu nhưng yếu đuối. Đó là những định kiến tai hại. Thiên Chúa có một kế hoạch tốt đẹp hơn.

Kế hoạch ấy không phải là sự đồng nhất đơn giản. Nam và nữ không phải là những bộ phận có thể thay thế cho nhau. Những khác biệt giữa nam và nữ là thật; chúng vừa thuộc thể lý vừa thuộc tinh thần; chúng tốt đẹp; chúng thuộc về trật tự tự nhiên chứ không chỉ là sản phẩm của văn hóa; và chúng được Thiên Chúa an bài. Nhưng những khác biệt ấy không phải là sự khác biệt giữa sức mạnh và lòng nhân hậu; đúng hơn, đó là những cách thức khác nhau để kết hợp sức mạnh với lòng nhân hậu, quyền năng với sự thiện hảo.

Bởi vì cả quyền năng lẫn lòng nhân hậu đều là những thuộc tính của Thiên Chúa, nên cả hai đều là một phần của hình ảnh Thiên Chúa nơi mỗi người chúng ta. Đó là một phần ý nghĩa của sách Sáng Thế khi nói rằng “hình ảnh Thiên Chúa” là “người nam và người nữ.” (St 1,27).