Lời từ video
Xin chào, tôi là cha Mike Schmitz, cho Kênh Ascension Presents.
Có nhiều người hỏi tôi: Thưa cha, tội là gì? Điều gì làm sự việc nào đó trở thành tội? Vì người ta có thể nói việc đó không làm hại ai. Có một số tội, chúng dường như chẳng hại đến ai cả. Đó là một câu hỏi rất hay.
Vấn đề là thế này. Nhiều khi chúng ta nghĩ về điều thiện và điều ác như hai thế lực đang đối đầu. Một bên là điều thiện, một bên là điều ác, và chúng đang chiến đấu với nhau. Đôi khi chúng ta cũng trải nghiệm như vậy.
Nhưng thánh Augustinô ở thế kỷ thứ IV, thứ V, ngài đã suy tư và nhận ra điều này: sự dữ tự nó không phải là một “thực thể”. Nó là sự thiếu vắng của một điều gì đó, là sự méo mó của một điều gì đó. Điều thực sự tồn tại là điều thiện: sự tốt lành, chân lý, vẻ đẹp, đó là những điều có thật.
Còn sự dữ thì luôn là sự thiếu vắng của sự tốt lành, hoặc là sự bóp méo điều thiện một cách có ý thức, có chủ ý. Ví dụ: sự mù lòa tự nó không phải là một “thực thể”. Có thị giác, đó là một điều tốt. Còn mù lòa chỉ đơn giản là sự thiếu vắng của điều tốt lành đó. Hoặc sự bóp méo của một điều tốt. Chẳng hạn như giao tiếp, khả năng nói chuyện với người khác. Sự thiếu vắng điều đó, dẫn đến cô lập, điều này không tốt.
Nhưng ngôn ngữ cũng có thể bị bóp méo, bóp méo giao tiếp theo cách nói dối, hoặc thao túng người khác, đó là việc sử dụng sai một điều tốt. Vì thế, bạn thấy rằng sự dữ tự nó không phải là một “thực thể”. Nó luôn là sự thiếu vắng, hoặc là việc sử dụng sai, bóp méo một điều tốt một cách có chủ ý. Đó là lý do phạm tội lại có vẻ “dễ chịu”.
Bạn biết điều trớ trêu tội ganh tị là tội duy nhất không đem lại cảm giác dễ chịu nào. Hầu hết các tội khác đều mang lại một chút “khoái cảm”, một chút “phần thưởng”. Nhưng tội mà bạn không nhận được cảm giác đó chính là ganh tị. Nó không bao giờ làm ai cảm thấy tốt hơn. Thế mà chúng ta vẫn làm. Đó là một ý phụ, nhưng tôi muốn nêu ra.
Chúng ta nhận ra rằng: chúng ta không chỉ nhìn vào thế giới tự nhiên, xem xét rồi tự mình suy ra điều gì là tốt. Chúng ta còn có điều gọi là mặc khải, qua đó Chúa tỏ cho chúng ta biết không chỉ điều gì là tốt và điều gì xấu, mà còn sâu xa hơn nữa: Chúa bày tỏ ý muốn của Ngài. Thiên Chúa mặc khải chính trái tim của Ngài.
Chúa là sự tốt lành. Ngài là chân lý, là vẻ đẹp, Ngài là lòng thương xót, là sự công chính, là tình yêu. Vì thế, dĩ nhiên, khi chúng ta thiếu vắng những điều đó, hoặc cố ý vi phạm, cố ý sử dụng sai những điều đó, cố tình lạm dụng những điều đó, thì chúng ta phạm tội.
Nhưng điều mạnh mẽ nhất là thế này: khi Chúa mặc khải ý muốn của Ngài, khi Chúa tỏ lộ trái tim của Ngài, lúc đó, tội lỗi không còn chỉ là việc vi phạm một luật lệ nữa. Nó không còn chỉ là việc phá vỡ một điều răn nào đó. Và đột nhiên, nó trở nên rất cá vị.
Ai trong chúng ta cũng đã từng có kinh nghiệm vô tình làm tổn thương một người bạn. Hoặc một người bạn vô tình làm tổn thương chúng ta. Thật sự là có một tổn thương xảy ra. Nhưng nếu chúng ta hiểu đó không phải là do cố tình, thì chúng ta vẫn bị tổn thương, nhưng mối tương quan vẫn còn nguyên vẹn.
Nguyên tắc đó cũng áp dụng với Chúa.
Tôi có thể vô tình vi phạm một luật, vô tình vi phạm một điều răn. Nhưng khi Chúa mặc khải: Đây là ý muốn của Ta, nếu tôi biết đó là ý muốn của Ngài mà vẫn cố ý làm theo ý riêng của mình, thì tôi không chỉ phá luật, tôi không chỉ vi phạm điều răn. Tôi đang phá vỡ mối tương quan. Bởi vì, cuối cùng, tội nói: Lạy Chúa, con biết Ngài muốn gì, nhưng con không quan tâm. Con muốn điều con muốn.
Đó chính là bản chất của tội. Không phải là tai nạn. Không phải là lầm lỡ. Không chỉ là vi phạm luật. Nhưng là: Lạy Chúa, con biết Ngài muốn gì. Con không quan tâm. Con muốn điều con muốn.
Hoặc thậm chí còn là: Lạy Chúa, con biết Ngài muốn gì, con rất quan tâm đến điều đó. Nhưng Chúa biết điều gì con quan tâm hơn? Con muốn điều con muốn. Đó là lý do sám hối là điều đối nghịch với tội, nó đảo ngược.
Sám hối không chỉ là nói: Con xin lỗi, hay, con cảm thấy rất tệ. Không phải vậy. Sám hối cũng không đơn giản là cảm thấy hối hận. Sám hối không giống như hối tiếc. Vì Giuđa đã hối tiếc điều mình làm. Phêrô cũng hối tiếc điều mình làm. Nhưng chỉ một người trong họ thực sự hoán cải. Bởi vì hoán cải là: Lạy Chúa, con biết Ngài muốn con làm gì. Con biết con đã chọn làm điều sai. Giờ đây con chọn ý Ngài. Bây giờ con chọn ý Ngài. Con biết con muốn gì, nhưng giờ đây con chọn điều Chúa muốn.
Khi chúng ta nói như vậy, khi chúng ta hoán cải, chúng ta quay lưng lại với ý riêng mình và nói “xin vâng” với ý muốn của Chúa Cha, điều đó cho phép ơn tha thứ của Chúa thực sự biến đổi chúng ta. Chúa luôn muốn tha thứ cho chúng ta.
Nhưng khi chúng ta nói: Lạy Chúa, xin đừng theo ý con, nhưng xin theo ý Ngài, thì chúng ta cho phép sự tha thứ mà Ngài luôn trao ban thực sự chạm đến trái tim mình. Ý muốn của Chúa là tha thứ cho bạn. Bạn có biết điều đó không? Ý muốn của Ngài là ban lòng thương xót cho bạn, là yêu thương bạn. Ý muốn của Ngài là giải thoát bạn khỏi tội lỗi.
Nhưng khi tôi nói: Không, không, ý con, chứ không theo ý Ngài, thì tôi không để Ngài tha thứ cho mình.
Để thực sự trải nghiệm sự tha thứ đó, và nghe Ngài nói: Ta giải thoát con khỏi món nợ của con, hãy đến với bí tích Hòa Giải và đơn giản để Ngài ban cho bạn lòng thương xót mà Ngài đã luôn muốn ban.
Bởi vì khi bạn đi xưng tội, bạn đang nói: Lạy Chúa, con biết Ngài muốn gì. Ngài muốn ban lòng thương xót cho con. Con cho phép Ngài làm điều đó.
Và để cho mối tương quan ấy bắt đầu được phục hồi. Bởi vì đây là quá trình: khi bạn tha thứ cho ai đó, điều đó không tự động phục hồi mối tương quan. Bạn cần bước đi cùng họ nếu muốn tái lập mối tương quan.
Tôi có thể nói: Tôi tha nợ cho bạn, nhưng tôi không muốn tiếp tục mối tương quan với bạn. Thiên Chúa cũng có thể nói: Ta tha thứ cho con, nhưng nếu chúng ta muốn có tương quan với Ngài, thì điều đó có nghĩa là: ta phải bước đi với Ngài như một người con đã được tha thứ của Thiên Chúa là Cha. Và tiếp tục bước đi, thậm chí chạy về phía trước với Thiên Chúa ở bên cạnh bạn trong cuộc sống.
Từ Kênh Ascension Presents, tôi là cha Mike. Xin Chúa chúc lành cho bạn.

0Nhận xét