Top Ad unit 728 × 90

Nghĩ về ngày phán xét

Tham dự lễ tang dễ đưa đến ý nghĩ về ngày phán xét. Một phần vì ngày ấy quá xa nên không ai nghĩ tới; phần khác, khi nghĩ đến ngày phán xét, cảm giác thường là sợ sợ. Mình đã muốn nói một chút về ngày phán xét từ lâu, nhưng hôm nay nghĩ nên thử mạo hiểm.

Nghĩ đến việc phán xét và cuộc thẩm phán chung, câu Kinh Thánh này nổi lên trong đầu mình:

Này Ta sai sứ giả của Ta đến dọn đường trước mặt Ta. Và bỗng nhiên Chúa Thượng mà các ngươi tìm kiếm sẽ đi vào Thánh Điện của Người. Kìa, vị sứ giả của giao ước mà các ngươi đợi trông đang đến – ĐỨC CHÚA các đạo binh phán. Ai chịu nổi ngày Người đến? Ai đứng vững được khi Người xuất hiện? (Malakhi 3:1–2)

Đoạn Kinh Thánh này không chỉ nói về khi Chúa Giêsu đến trần gian lần thứ nhất; nó được đọc trong Mùa Vọng. Và nếu áp dụng nó cho việc Chúa Giêsu đến lần thứ nhất, thì chúng ta thấy có một sự gì đó rất khác với cách ta đọc đoạn ấy: Chúa đến giữa chúng ta cách rất khiêm nhường. Các thiên thần có lẽ kinh hoàng quỳ lạy trước sự xuất hiện khiêm tốn của Chúa; còn loài người thì, nếu có biết đến, cũng không buồn đến viếng thăm Người.

Khi Chúa đến trong ngày tận thế, ngày cánh chung, sự việc sẽ như thế nào, Kinh Thánh cũng đã nói đến. Nghĩ đến ngày đó, đến khoảng thời gian đó, nhiều khi làm mình sợ. Nhưng điều nằm trong tầm với của mình, điều mình có thể làm để không sợ hãi khi đến trước toà phán xét, là bổn phận của mình.

Thật ra, càng đọc và hiểu thêm về đức tin Kitô giáo, mình càng ít sợ ngày phán xét riêng hay chung hơn. Đây là những điểm mình thường nhớ đến:

1. Tên trộm lành sẽ không sợ ngày phán xét chung. Ai nấy cũng sẽ tò mò muốn biết ông đã làm cách nào mà có thể thốt lên câu: “Xin nhớ đến tôi khi Ngài vào Nước của Ngài” với chính Người cùng chịu đóng đinh với ông.

2. Hôm nay nghe cha Chad Ripperger, một linh mục trừ quỷ, nói về việc Satan xấu hổ và tức tối vì Chúa phá huỷ kế hoạch của nó từ bên trong. Khi nó tưởng rằng mình đã giết được Đấng Mêsia, thì chính trong việc đóng đinh Ngài, nó đã bị bại trận. Vũ khí của nó là tội lỗi và sự chết đã mất hết quyền lực. Cha không kể nhiều, nhưng mình nghĩ đến ngày phán xét, mình sẽ được nghe những sự khôn ngoan khôn lường của Thiên Chúa, và thấy rõ sự vô nghĩa của cái ác.

3. Mình đã đọc Biên Niên Sử Narnia nhiều lần và rất thích Tập 7: Trận Chiến Cuối Cùng. Trong đó, khi nói về điều có thể gọi là “phán xét chung”, C. S. Lewis viết:

“Những con vật tiếp tục lao lên, đôi mắt sáng hơn, sáng hơn khi chúng đến gần chỗ các ngôi sao đứng. Nhưng khi chúng đến thẳng chỗ Aslan, có một hoặc hai sự việc xảy ra cho mỗi con thú. Tất cả bọn chúng đều nhìn thẳng vào mặt Aslan, và tôi không nghĩ là chúng có bất cứ một sự lựa chọn nào khác. Khi nhìn như vậy, nét mặt chúng thay đổi một cách đầy kịch tính – đó là nỗi sợ hãi và thù địch; có một điều, trên khuôn mặt những con thú biết nói, sự sợ hãi và thù địch ấy chỉ kéo dài một phần trăm giây. Bạn có thể thấy rõ là chúng đột nhiên mất đi tiếng nói, trở thành những con thú tầm thường. Muông thú nhìn Aslan theo một đường hơi chệch sang bên phải chúng – tức là bên trái ông – rồi biến mất trong cái bóng đen vĩ đại của ông, cái mà (như các bạn đã nghe nói đến rồi đấy) biến mất ở bên trái cái cửa. Những người bạn trẻ của chúng ta không bao giờ gặp lại chúng nữa. Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra với chúng.

Trong khi đó, những con vật nhìn sư tử biểu lộ tình cảm quyến luyến thì những con khác lại rất khiếp sợ. Tất cả những con vật này đều bước qua cánh cửa đi vào phía bên phải Aslan.” (Chương 14)

C. S. Lewis miêu tả rằng trong cuộc phán xét chung, Chúa vẫn là Thiên Chúa của Tình Yêu. Lòng thương xót của Chúa luôn rộng mở cho những ai cảm thấy mình yếu đuối, tội lỗi. Và cho những ai còn muốn tìm một sự gì khác an toàn hơn, Chúa Giêsu nói: “Các ông đừng tưởng là tôi sẽ tố cáo các ông với Chúa Cha. Kẻ tố cáo các ông chính là ông Mô-sê, người mà các ông tin cậy.” (Gioan 5:45)

Nhưng có những lúc khiếm khuyết và tội lỗi là điều chúng ta thấy trước hết nơi mình. Trong những lúc như vậy, Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu, Tiến sĩ Hội Thánh, là người dẫn đường rất khôn ngoan.

Khi chúng ta nghĩ rằng Chúa không thể nào bỏ qua những hư xấu thâm căn cố đế của mình, thánh nữ nói:

“Tôi không sợ hãi khi nhìn lại sự hư không của mình, vì Chúa là Đấng thấu suốt tận tâm can. Ngài biết rõ chúng ta được tạo thành từ bụi đất, và Ngài yêu thương chúng ta vô cùng.”

Trước toà phán xét, con trẻ không có gì để khoe khoang, ngoại trừ khoe khoang sự bé nhỏ của mình:

“Vào buổi chiều tà của cuộc đời này, tôi sẽ ra trình diện trước mặt Chúa với đôi tay trắng, vì tôi không xin Chúa đếm các việc lành của tôi. Mọi sự công chính của chúng ta đều có tì ố trước mặt Ngài. Vì thế, tôi muốn mặc lấy chính sự Công Chính của Ngài và nhận lấy từ Tình Yêu Ngài quyền sở hữu đời đời về chính Ngài.”

Khi có một nữ tu đang lo lắng về cái chết và sự phán xét, thánh nữ nói:

“Làm sao chị có thể sợ hãi Đấng yêu thương chị hết mực? … Thật là một lỗi lầm khi nghĩ rằng Chúa sẽ phán xét chúng ta nghiêm khắc. Ngài chỉ muốn chúng ta tin tưởng vào lòng nhân lành của Ngài mà thôi.”

Bản thân mình, mình muốn “chấm điểm” thế nào cho con mình? Mình sẽ tìm ra ngay cả những điều rất nhỏ nhặt để khen thưởng nó, miễn sao đứa bé biết đó thật sự là việc làm của nó.

Trong cuộc phán xét chung, các công dân thiên quốc sẽ không bao giờ hết lý do để cám ơn nhau về những công to việc nhỏ họ đã làm, và về cách Chúa đã quyện tất cả những điều đó vào trong kế hoạch tuyệt diệu của Ngài. Còn ma quỷ thì sẽ vô cùng xấu hổ, vì những phàm nhân vốn thiếu thông minh và yếu hèn hơn nó lại đã chiến thắng, chỉ nhờ tin vào Chúa.

Nghĩ về ngày phán xét Reviewed by Blog về các tiêu đề linh tinh của trongsach.com on tháng 3 07, 2026 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

All Rights Reserved by Mạch sống đức tin © 2014 - 2026
Powered By Blogger, Designed by Sweetheme

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.