Dị ứng của tôi với từ "Chúa phạt"
“Nếu các ngươi chịu nghe lời Ta,
các ngươi sẽ được hưởng hoa màu trong xứ.
Còn nếu các ngươi từ chối và phản nghịch,
các ngươi sẽ phải ăn gươm ăn giáo.”
Miệng Đức Chúa đã phán như vậy. (Isaia 1:19-20)
Có phải đoạn Kinh Thánh trên nói Chúa sẽ phạt chúng ta, cho chúng ta "ăn gươm ăn giáo"?
Có lẽ nhiều người trong chúng ta đã nhiều lần nghe giảng về việc Thiên Chúa “trừng phạt”, và dần dần hình ảnh về Ngài trở thành hình ảnh của một vị thần nghiêm khắc, khó làm vừa lòng, quá thánh thiện so với sự yếu đuối và tội lỗi của chúng ta. Từ đó, việc bị phạt dường như là điều tất yếu — giống như khi cha mẹ nổi giận và đánh con.
Nhưng khi trưởng thành hơn, ta bắt đầu nhận ra: không ai thực sự thích phạt người mình yêu. Khi tôi nổi nóng hay làm ai đó tổn thương vì bực bội, chính tôi cũng không hài lòng với mình sau đó. Ước gì những khoảnh khắc ấy đã không xảy ra.
Vậy thì một người cha yêu thương con cái thật sự, có bao giờ “thích” phạt con mình không? Có bao giờ vui khi thấy con phải “ăn gươm ăn giáo”?
Sách Châm Ngôn nói rằng người cha yêu con thì sửa dạy nó. Nhưng sửa dạy không phải là trả đũa hay trút giận. Đó là huấn luyện. Như một huấn luyện viên nghiêm khắc chuẩn bị vận động viên cho Thế vận hội. Kỷ luật có thể khó chịu, nhưng mục đích là để đạt tới điều tốt đẹp hơn — trưởng thành, tự do và chiến thắng.
Theo chiều kích đó, “hình phạt” trong Kinh Thánh nhiều khi không phải là hành động trực tiếp Thiên Chúa gây ra để làm đau con người, nhưng là hậu quả tất yếu của việc con người từ chối Ngài. Khi con người chọn bất công, bạo lực và ích kỷ, chính những điều đó sẽ sinh ra “gươm giáo”. Thiên Chúa không cần tạo thêm đau khổ; tội lỗi tự nó đã mang mầm hủy diệt.
Scott Hahn từng nhận định rằng điều đáng sợ nhất không phải là khi Thiên Chúa sửa dạy ta, mà là khi Ngài để ta hoàn toàn tự do theo con đường mình chọn mà không còn sự cảnh tỉnh. Khi ấy, tội lỗi sẽ tự bộc phát với sức tàn phá của nó. Lịch sử nhân loại đã chứng minh điều đó khi hận thù và ý thức hệ cực đoan — như dưới thời Hitler — được nuôi dưỡng mà không bị ngăn chặn.
Thiên Chúa là Đấng Toàn Năng và có chương trình yêu thương cho thụ tạo của Ngài. Không điều gì xảy ra ngoài sự hiểu biết và sự cho phép của Ngài. Nhưng cho phép không có nghĩa là ưa thích. Ngài đã ban chính Con Một để gánh lấy hậu quả tội lỗi của chúng ta. Điều đó cho thấy Thiên Chúa không tìm niềm vui trong việc trừng phạt, nhưng trong việc cứu độ.
Ngài chờ đợi lời kêu xin đơn sơ như của người trộm lành: “Lạy Đức Giêsu, xin nhớ đến tôi khi Ngài vào Nước của Ngài.” Và lời đáp là lòng thương xót: “Hôm nay, anh sẽ ở với Ta trên thiên đàng.”
Tôi không thích chính mình khi tôi làm tổn thương hay “trừng phạt” ai đó trong cơn nóng giận. Và Thiên Chúa càng không phải là Đấng vui thích khi thấy con người đau khổ. Những lời cảnh báo của Ngài không phải là đe dọa, mà là tiếng gọi tỉnh thức: nếu chúng ta tiếp tục áp bức nhau, dung dưỡng bất công, thì chính bất công sẽ quay lại nuốt chửng tất cả.
Xin dạy chúng con sống biết Chúa,
biết yêu thương vì chúng con đã được yêu thương,
biết tha thứ vì chúng con đã được tha thứ quá nhiều.
Cùng một chủ đề: Chúa khắc nghiệt hay Chúa cứ phải đi sau ta để "chữa lửa", làm giảm đi hậu quả ta gây nên
Reviewed by Blog về các tiêu đề linh tinh của trongsach.com
on
tháng 3 03, 2026
Rating:

Không có nhận xét nào: