Chúa khắc nghiệt hay Chúa cứ phải đi sau ta để "chữa lửa", làm giảm đi hậu quả ta gây nên
Đi lễ nghe bài đọc một từ sách Samuen quyển thứ 2 chương 12, về lời Chúa phán với Đa-vít sau khi ông phạm tội giết U-ri-gia để che tội ngoại tình của mình với Bát Se-va, vợ ông U-ri-gia:
-Từ nay, gươm sẽ không bao giờ ngừng chém người nhà của ngươi, bởi vì ngươi đã khinh dể Ta và cướp vợ của U-ri-gia, người Khết, làm vợ ngươi.
- Ta sắp dùng chính nhà của ngươi mà gây hoạ cho ngươi. Ta sẽ bắt những người vợ của ngươi trước mắt ngươi mà cho một người khác, và nó sẽ nằm với những người vợ của ngươi giữa thanh thiên bạch nhật. Thật vậy, ngươi đã hành động lén lút, nhưng Ta, Ta sẽ làm điều ấy trước mặt toàn thể Ít-ra-en và giữa thanh thiên bạch nhật.
Thoạt nghe, cảm thấy án phạt quá sức nặng nề; Chúa có vẻ quá khắc nghiệt. Người Công giáo chúng ta vì đã tin, thường không nghĩ xa hơn. Nhưng những gì chúng ta chưa suy nghĩ tận tường, trong cuộc sống sẽ có lúc được khơi dậy và gieo hạt giống nghi ngờ về tình yêu Chúa có cơ hội để rơi trong mảnh đất nào đó của linh hồn ta.
Hôm qua cũng có một người không những không tin Chúa mà lại có ác cảm nặng với Thiên Chúa được mặc khải trong Kinh thánh vào comment trên trang. Nên khi nghe bài đọc này trong Thánh lễ, Ad nghĩ đến người không tin Chúa đó và muốn đi xa hơn nên hỏi chatGPT (cho nhanh) về lý do của lời Chúa phán qua miệng ngôn sứ Na-than. Những lời đó có vẻ là một kết án quá nặng nề, và nếu không tìm rõ nguyên do, thì không thể thấy rằng nó là lời của một Thiên Chúa đầy yêu thương.
Thực sự ra những gì Chúa phán qua miệng ngôn sứ Nathan là những hậu quả đương nhiên. Dân gian có câu: Đời cha ăn mặn, đơi con khát nước. Con cái sẽ học từ cha mẹ cách họ giải quyết khó khăn. Chúa vì lòng thương xót, liệt kê nó ra cho Đavít, và qua Đavít cho dân Chúa hiểu thấu hậu quả của tội.
Nhưng trước hết, chúng ta phải biết tình nghĩa sâu đậm giữa Chúa và Đavít. Chúa rất mừng khi "gặp" được Đavít. Chúa nói, "Ta đã gặp được Đavít, tôi tớ trung tín của Ta"; Chúa phong chức vua cho Đavít, gọi ông là người tôi bộc, người Chúa tuyển chọn. Chúa dùng Đa-vít làm hình ảnh chỉ về Con Một mà Chúa sẽ gửi đến trần gian. Chúa Giêsu sẽ sinh ra từ dòng dõi Đavít, Đavít lên ngôi lúc 30 tuổi; Chúa Giêsu bắt đầu công việc công khai của Ngài lúc 30 tuổi. Đavít rất kính trọng Chúa, hạ mình hát nhảy trước Hòm bia đến nỗi bị vợ ông, bà Mi-khan coi thường. Đavít coi Chúa như là người Mục tử, là cha mình.
Bây giờ chúng ta hãy xem xét lỗi phạm của Đavít. Như trong một phiên toà, khi nghe án phạt, ta phải xem bị cáo đã phạm những tội gì và hậu quả của nó là gì?
Vua Đa-vít sai người đến nói với ông Giô-áp : “Hãy sai U-ri-gia, người Khết, về gặp ta.” Ông Giô-áp sai ông U-ri-gia về gặp vua Đa-vít. 7 Khi ông U-ri-gia đến với vua, vua Đa-vít hỏi thăm về ông Giô-áp, về quân binh, về chiến sự. 8 Rồi vua Đa-vít bảo ông U-ri-gia : “Hãy xuống nhà của ngươi và rửa chân.” Ông U-ri-gia ra khỏi đền vua, có người bưng ra một phần thức ăn của nhà vua theo sau. 9 Nhưng ông U-ri-gia nằm ở cửa đền vua với tất cả các bề tôi của chúa thượng ông, và ông không xuống nhà mình.
10a Người ta báo tin cho vua Đa-vít rằng : “Ông U-ri-gia đã không xuống nhà ông.” 13 Vua Đa-vít mời ông ; ông ăn uống trước mặt vua, và vua cho ông uống say. Đến chiều, ông ra nằm giường của ông cùng với các bề tôi của chúa thượng ông, nhưng không xuống nhà mình.
14 Sáng hôm sau, vua Đa-vít viết thư cho ông Giô-áp và gửi ông U-ri-gia mang đi. 15 Trong thư, vua viết rằng : “Hãy đặt U-ri-gia ở hàng đầu, chỗ mặt trận nặng nhất, rồi rút lui bỏ nó lại, để nó bị trúng thương mà chết.” 16 Ông Giô-áp đang thám sát thành liền để ông U-ri-gia ở chỗ ông biết là có quân hùng mạnh nhất. 17 Người trong thành xông ra, giao chiến với ông Giô-áp. Một số người trong quân binh, trong các bề tôi vua Đa-vít đã ngã gục, và ông U-ri-gia, người Khết, cũng chết. (1 Sm 11:6-17)
Đavít sau khi phạm tội ngoại dâm, phạm rất nhiều điều răn khác trong Mười Điều Răn.
- Nói lời không chân thật với U-ri-gia, hỏi thăm sức khoẻ và tình hình nhưng với âm mưu trút tội.
- Không làm bổn phận chăm sóc những người ngay cả hiến mạng để phục vụ mình.
- Khi viết thư cho Giô-áp, Giô-áp biết âm mưu giết người của vua. Nhưng cả một người lính thấp nhất cũng có thể suy ra. Ai mà lại làm như vậy ngoại trừ khi ai đó muốn giết ông.
- Tội gây gương mù gương xấu, đặc biệt khi ông là người đã được Chúa xức dầu. Toàn dân sẽ rõ chuyện thì thấy vợ U-ri-gia sau đó có bầu, rồi làm vợ của Đa-vít.
Nghĩa là Đavít qua những việc ông làm, ông đã xoá khỏi lòng dân việc tôn kính giới luật của Chúa. Luật mến Chúa yêu người được thay thế bằng "might makes right", bạo lực là vũ khí của thành công.
Hình phạt Chúa đưa ra, như đã nói ở trên, là hậu quả không thể tránh cho những sai lầm Đavít đã phạm. Chúa dùng lời Nathan để sửa chữa những gì Đavít đã làm hư hỏng nơi gia đình ông, trong dân ông là vua. Nathan nói Chúa đã tha tội cho ông, ông không phải chết, nghĩa là Chúa sẽ bảo vệ ông khỏi thế lực kẻ thù tìm cách giết ông vì tội đã phạm. Việc Chúa sửa phạt Đavít là để sửa chữa tai hoạ giết người của Vua Đavít; Chúa không cho phép luật "mắt đền mắt, răng đền răng" được áp dụng cho Đav-vít vì lòng sám hối của ông. Chúa muốn đDân Do thái thấy tỏ tường phạm điều răn Chúa dẫn đến diệt vong, người ta sẽ dùng bạo lực mà đối xử với nhau. Chúa muốn dân Do thái sống theo Mười Điều Răn để họ có thể tồn tại cho đến ngày Đấng Mêsia thuộc dòng dõi Đavít, sẽ sinh ra giữa họ.
Đây là phần chatGPT thu lượm cho mình.
1. “Gươm đao sẽ không bao giờ rời khỏi nhà ngươi”
Kể từ thời điểm này, gia đình vua Đa-vít bị đánh dấu bởi bạo lực liên tiếp:
• Am-nôn cưỡng hiếp em gái cùng cha khác mẹ là Ta-ma (2 Sm 13).
• Áp-sa-lôm giết Am-nôn để trả thù (2 Sm 13).
• Sau đó Áp-sa-lôm phát động một cuộc nổi loạn toàn diện chống lại vua Đa-vít, dẫn đến nội chiến và cuối cùng là cái chết của chính ông (2 Sm 15–18).
• Sau khi vua Đa-vít qua đời, A-đô-ni-gia bị xử tử trong cuộc tranh giành ngôi báu (1 V 2).
Quả thật, gươm đao không bao giờ rời khỏi nhà Đa-vít.
2. “Ta sẽ cho tai họa phát sinh từ chính nhà ngươi”
Nỗi đau lớn nhất của vua Đa-vít không đến từ kẻ thù bên ngoài, nhưng đến từ:
• chính các con trai của ông,
• chính gia đình ông,
• chính huyết thống của ông.
Cuộc nổi loạn của Áp-sa-lôm ứng nghiệm lời này một cách rùng mình: vua Đa-vít bị chính con ruột mình xua đuổi khỏi Giê-ru-sa-lem.
3. “Ta sẽ lấy các vợ ngươi… trao cho kẻ khác… ngay ban ngày”
Lời sấm này được ứng nghiệm theo nghĩa đen và công khai:
• Trong cuộc nổi loạn, Áp-sa-lôm chiếm các cung phi của vua Đa-vít
• Trên mái cung điện
• Trước mắt toàn thể Ít-ra-en
“Người ta căng lều cho Áp-sa-lôm trên mái, và Áp-sa-lôm vào với các cung phi của cha mình trước mắt toàn thể Ít-ra-en.”
(2 Sm 16,22)
Tội của vua Đa-vít với Bát-sê-va diễn ra âm thầm và kín đáo;
hình phạt thì công khai, nhục nhã và trước toàn dân.
4. Đo lường tương xứng (measure for measure)
• Vua Đa-vít phạm tội trong kín đáo → phán xét diễn ra giữa ban ngày
• Vua lạm dụng quyền lực hoàng gia → quyền bính hoàng gia bị đập tan
• Gia đình từng yên ổn → trở thành rối loạn kéo dài suốt đời
Thiên Chúa tha thứ cho vua Đa-vít về mặt cá nhân (ông không bị xử tử),
nhưng những hậu quả trần thế của tội lỗi vẫn còn đó để là một bài học cho dân chúng: Đừng bắt chước người các ngươi ngưỡng mộ, Đavít chưa phải là người chăn chiên, người mục tử, vị vua mà Chúa đã hứa. Chúa sẽ ban cho họ một Đấng Mêssia từ dòng dõi Vua Đavít, xứng đáng với sự ngưỡng mộ của họ, xứng đáng được gọi là người tôi trung của Chúa, luôn thực thi thánh ý Chúa -- Đức Giêsu Kitô.
Reviewed by Blog về các tiêu đề linh tinh của trongsach.com
on
tháng 1 30, 2026
Rating:



Không có nhận xét nào: