Top Ad unit 728 × 90

Chia sẻ của bố của Cha David Michael Moses về gương mẫu sống đạo cho con cái

Lm: Cha David Michael Moses; NC: Bố của Cha Moses

Lm: Ba nhớ lúc con nói con có ý muốn đi tu không?

NC: Ba nhớ rất rõ. Ba nói: “Ba luôn muốn có người con làm linh mục, nhưng không chắc bà muốn là con là người đó. Hồi đó con không hiểu lắm lời của ba.

Lm: Ý ba là gì?

NC: Ba muốn tìm cách cho con biết giữa việc cho con biết ba mẹ rất vui nếu có người con trai làm linh mục, nhưng không đi quá mức và có hình thức nào để gợi ý con là người xứng hợp cho ơn gọi linh mục. Vì nếu con làm linh mục thì đó là ơn gọi của con, không phải ba mẹ đặt ra cho con. Ba đã nghĩ trước xem sẽ nói gì khi con cuối cùng nói con muốn làm linh mục.

Lm: Vậy ba biết trước khi con nói à?

NC: Không, ba không biết trước, ba chỉ thấy con có thể muốn. Con đi lễ mỗi ngày; rõ ràng Chúa Thánh Thần đã làm gì đó trong đời con từ rước lễ lần đầu, thậm chí trước đó.

Ba hay tự hỏi đóng vai nào thì thích hợp cho con, trong quá trình đó. Vì ba không muốn con có bất cứ ý nghĩ nào là ơn cứu rỗi của ba mẹ phụ thuộc vào ơn gọi của con, hoặc ngay cả toại nguyện của ba mẹ phụ thuộc vào ơn gọi của con.

Mặc dù ba mẹ rất vui mừng trước ý tưởng con trở thành một linh mục, nhưng ba muốn việc con nói "không" cũng phải dễ dàng như việc con nói "có".

Lm: Đó chính là tự do. Cách duy nhất để một chọn lựa được thực hiện vì yêu.

Điều ba nói hợp lý lắm: ba muốn con biết rằng ba mẹ rất thích có một người con là linh mục, nhưng cũng muốn con biết rằng không nhất thiết phải là con.

NC: Nếu ba mẹ có vai trò gì trong chuyện này, thì đó là không làm hỏng mọi sự trong việc giáo dục con 15 năm trước đó.

Lm: Vài tuần sau khóa đầu tiên ở chủng viện, con đã gọi ba, khóc và nói: Có nhiều thứ phải thích ứng, thật là khó khăn. Và ba đã nói: ‘Con muốn ba lái con về không? Ba mẹ rất sẵn lòng đón con về nhà.

Ngay trong khoảnh khắc đó, không phải là ba cần con về, hay con muốn ba chở con về, mà là con hoàn toàn tự do để ra về. Và nếu con ở lại chủng viện này, thì là vì con tin rằng Chúa muốn con ở đó và con đang tự do đáp lại. Con cảm nhận điều đó cách rất sâu sắc

Ngay cả vào ngày chịu chức, con cũng cảm nhận sâu xa điều ấy: rằng Chúa đang mời gọi con tự do hiến dâng chính mình. Tuần trước ba mẹ đã có mặt tại nhà thờ, tham dự buổi thuyết trình của con.

NC: Đó là một buổi tối thật đẹp. Sau buổi tối hôm ấy, con có một bài thuyết trình ngắn và tất cả các gia đình đều hiện diện, rồi chúng ta cùng chầu Thánh Thể. Cách con hướng dẫn giờ chầu thật sự rất tuyệt vời.

Trên đường về nhà, Casey đã hỏi ba mẹ có cảm giác gì khi trở thành cha mẹ của một linh mục như David Michael?” Khi cha ấy đang làm việc linh mục? Và ba đã nói với cô ấy: khi David Michael làm những việc mang tính linh mục nhất, thì cũng là lúc cha ấy ít là người con trai của chúng tôi nhất. Phần cha ấy là con trai của chúng tôi tan biến vào vai trò mà cha đang thực hiện: Đức Kitô tại bàn thờ.

Vì thế, tôi không phản ứng như một người cha tự hào, bởi vì mối tương quan giữa tôi và người đó không còn là cha con nữa, mà trở thành mối tương quan giữa mục tử và đoàn chiên. Thậm chí, không còn là David Michael chúng tôi nuôi dạy đang làm những điều ấy. mà là con người đã trở thành linh mục trong ngày chịu chức của con đang thực hiện những điều đó.

Lm: Nghĩ về chức linh mục thật quá sức... nhưng con vẫn cảm thấy mình rất là con trai của ba.

Nhưng cha mẹ của một linh mục thì lại trở thành người đón nhận, những người đang cần đến các bí tích qua tay người linh mục ấy. Bố mẹ cần Thánh Thể từ linh mục, cần bí tích Hòa Giải. Và con đã xức dầu cho ba trước ca phẫu thuật của ba. Vì thế, tính năng động của mối tương quan không bị mất đi, mà nó được đào sâu và mở rộng hơn.

NC: Và điều đó xác nhận rằng điều thực sự đang diễn ra trong những giây phút bí tích được cử hành.

Ba rất trân trọng ân sủng Chúa ban cho ba để có thể rước lễ từ một thừa tác viên Thánh Thể ở lối đi bên hông nhà thờ Thánh Maria tại League City, với cùng một tâm thế như khi ba rước lễ từ chính con.

Nếu ai đó nói: ‘Ồ, thật đặc biệt khi được rước lễ từ con trai của mình,’ thì ba sẽ nói: ‘Thật lòng mà nói, việc người ấy là con trai tôi không thể thêm gì cả. Bởi vì điều đó hoàn toàn bị lấn át bởi chính Thánh Thể... Lãnh nhận Thánh Thể từ tay con trai không thêm gi vào cảm nghiệm rước lễ vì bản chất siêu việt của bí tích Thánh Thể.

Có những lúc việc con là linh mục mang lại cho ba mẹ niềm vui rất lớn. Nhưng đối với ba, những khoảnh khắc ấy không dựa vào lúc chính con cử hành các bí tích.

Lm: Những lúc con có khả năng giúp ích cho người khác nhất là khi con ít là chính mình nhất và giống Đức Kitô nhất. Và Chúa có thể dùng con, với tư cách là David Michael, để dẫn người khác đến với Ngài, cũng như Ngài đang làm với mọi Kitô hữu.

Thật sự là, con phục vụ ba nhiều nhất khi con ít là chính mình nhất và giống Chúa Kitô nhât. Điều đó, đối với một linh mục, là một kinh nghiệm khiêm hạ theo đúng nghĩa của chữ đó.

NC: Điều thật đáng kinh ngạc về David Michael, là việc con hiến dâng chính mình để trở nên hấp dẫn đối với người khác, hầu mời gọi họ bước vào những khoảnh khắc mà con có thể là Chúa Giêsu cho họ. Đó là nơi ba nghĩ điều đặc biệt đang diễn ra: con là một con người có sức thu hút.

Lm: Điều đáng chú ý là những gì ba đã cố gắng làm cho việc con phân định ơn gọi của mình: đó là không cản trở và cố gắng giúp đỡ nhiều nhất có thể, thì cũng chính là điều con đang cố gắng làm cho những người khác trong hành trình của họ. Đó là trở nên trong suốt, và hy vọng là một việc làm đẹp đẽ, là một cánh cửa dẫn người khác đến với Đức Kitô cách dễ dàng nhất có thể.

Có điều gì cụ thể ba muốn nói với các bậc cha mẹ của những người con trai đang nghĩ đến chức linh mục hoặc mới ở giai đoạn đầu của chủng viện, ba nghĩ hữu ích cho họ, dựa trên kinh nghiệm của ba với con không?

NC: Ba nghĩ điều quan trọng nhất là dạy cho con cái, qua chính gương sống của mình, một lòng sùng kính sâu xa đối với Thánh Thể và một tình yêu dành cho Giáo Hội; dạy con cái, theo cách tốt nhất có thể, để con cái nhận ra rằng khi ở trước Thánh Thể, các em đang ở trước sự hiện diện của chính Chúa Giêsu Kitô; rằng các em đang tham dự qua thể xác vào sự kiện đồi Canvê, vào thiên đàng, và vào tất cả những gì Đức Kitô trao ban.

Bất cứ điều gì cha mẹ có thể làm để biểu lộ, để minh chứng lòng sùng kính đối với Thánh Thể.

Bởi vì điều ba nhận thấy rằng lòng sùng kính Thánh Thể là điểm chung nơi các chủng sinh, là sự nhận biết Thánh Thể, là khuynh hướng nội tâm để kinh ngạc trước Thánh Thể.

Ba nghĩ một trong những điều quan trọng nhất con từng nói với ba là một trong những khoảnh khắc con cảm thấy được xác tín trong ơn gọi của mình là khi con đã nghĩ rằng sẽ có ai đó ban phát các bí tích cho con. Và làm sao con có thể giả định rằng sẽ có người trao ban cho con Thánh Thể, cử hành bí tích Rửa tội và tất cả các bí tích mà con cần, nếu chính con lại không sẵn sàng làm điều đó?

Trong một thế hệ đã đánh mất cảm thức về sự thánh thiêng, đang diễn ra nơi các bí tích, thì rất khó để những người trẻ hiến dâng đời mình cho bất cứ điều gì thấp hơn điều đó.

Vì vậy, điều ba muốn nói với một người cha là cách anh quỳ gối, cách anh tham dự Thánh Lễ, cách anh trả lời khi rước lễ, có làm con trai anh sẵn sàng hiến dâng cả đời mình cho điều đó không? Và anh sẽ làm điều đó, thì con anh sẽ mở lòng với chức linh mục.

Con đang nhìn anh từng phút để xem anh đang hiến dâng phần nào của đời mình cho Thánh Thể. Và lời đáp ‘Amen’ ta thưa ngay trước khi rước Chúa Giêsu là lời quan trọng nhất chúng ta từng nói. Bởi vì toàn bộ ơn cứu độ của chúng ta được gói trọn trong tiếng ‘Amen’ ấy.

Đó là điều ba muốn nói với cha mẹ của một người con trai: hãy gieo trồng, nuôi dưỡng, biểu lộ và làm chứng cho con cái thấy lòng sùng kính Thánh Thể của bạn.

Lm: Và ba thực sự đã làm điều đó. Từ ngày con rước lễ lần đầu cho đến ngày con chịu chức, đó chính là động lực thúc đẩy. Và điều này thật tuyệt vời đối với con, bởi vì con nghĩ đó là lý do của cuộc sống con khi con chịu chức.

Nhưng ba năm qua, con chỉ có thể thốt lên: ‘Ôi Chúa ơi, Thánh Thể chính là lý do. Thánh Thể tất cả.

Và nếu Thánh Thể không phải là lý do bạn là người Công giáo, nếu đó không phải là lý do bạn là linh mục, thì bạn đã bỏ lỡ điều cốt yếu. Và với tư cách là một người Công giáo lên rước lễ, bạn đang lãng phí đời mình, với tư cách là một linh mục bạn cũng đang lãng phí đời mình nếu không phải vì Thánh Thể.

Con rất thích điều ba nói về cách người cha rước lễ, làm cho con trai mình thấy Thánh Thể đáng để hiến dâng cả cuộc đời, dù người đó có được kêu gọi hay không, nhưng ít nhất là thấy rằng Thánh Thể xứng đáng để dâng hiến trọn đời mình.

Với tư cách là một linh mục, con nghĩ điều con thấy rõ nhất là: cách cha mẹ của một đứa trẻ sống có lẽ là yếu tố dự đoán lớn nhất về cách đứa trẻ ấy nhìn Chúa. Cách cha mẹ sống chính là cách con cái hình dung về Chúa. Điều đó là một trách nhiệm rất lớn, nhưng cũng là một cơ hội rất lớn. Đó chính là làm cha mẹ. Cảm ơn ba.

NC: Cám ơn Cha.

Lm: Vì ba đã là người cha gương mẫu tuyệt vời. Đó là một hồng ân nhưng không, con không xứng đáng, và là một phúc lành lớn lao mà con đang cố gắng sống và tận dụng hết mức có thể.

NC:Ngợi khen Đức Giêsu Kitô,

Lm: Bây giờ và mãi đến muôn đời. Amen.

Chia sẻ của bố của Cha David Michael Moses về gương mẫu sống đạo cho con cái Reviewed by Blog về các tiêu đề linh tinh của trongsach.com on tháng 1 20, 2026 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

All Rights Reserved by Mạch sống đức tin © 2014 - 2026
Powered By Blogger, Designed by Sweetheme

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.