Top Ad unit 728 × 90

Hướng đến chân trời sứ mạng

Đọc sách của Cha Cao Gia An thấy đoạn này hay quá nên xin trích ở đây. Cha Cao Gia An trong cuốn sách này nói về ơn gọi tu trì. Nhưng đã sinh ra đời này, mỗi người đều có một ơn gọi chung, ơn gọi nền tảng: ơn gọi làm con Chúa chúng ta lãnh nhận qua bí tích Rửa tội. Trên thế giới này, chúng ta cần nghề nghiệp để sống, để chu toàn ơn gọi của đời sống hôn nhân và gia đình. Nghế nghiệp hầu sinh sống không là một cái gì ngoài ơn gọi đó mà là một phần của mọi ơn gọi làm Kitô hữu. Nhưng đối với người có ơn gọi tu trì, họ sống ơn gọi hôn nhân giữa Chúa Kitô và Hội Thánh giữa đời này, không chỉ là dấu chỉ như bí tích Hôn nhân.

Con đường của ơn gọi và sứ mạng rất khác so với con đường của công việc và nghề nghiệp. Tiêu chuẩn của công việc và nghề nghiệp là chuyên môn. Khả năng chuyên môn của một người là yếu tố quan trọng nhất quyết định thành bại trong công việc của người ấy. Người ta chuẩn bị khả năng trước khi bước vào công việc. Môi trường công việc là nơi người ta biểu diễn những khả năng đã được chuẩn bị và tích lũy của mình. Và hiệu quả là tiêu chuẩn quan trọng nhất để lượng giá thành công hay thất bại của một công việc, một nghề nghiệp.

Trong khi đó, tiêu chuẩn của ơn gọi và sứ mạng không phải là khả năng của con người, mà là ý định và kế hoạch của Thiên Chúa. Khi Thiên Chúa “bắt lấy” một người và đẩy người ấy vào cánh đồng sứ mạng, có khi Thiên Chúa không thèm nhắm đến một vài khả năng hay một vài tài vật của người ấy. Thiên Chúa nhắm đến trọn vẹn cuộc đời của người được gọi. Thiên Chúa đủ khôn ngoan để có cách sử dụng hiệu quả nhất một cuộc đời nhằm làm sáng danh Chúa và phục vụ Nước Chúa.

Trên hành trình phân định ơn gọi và chọn lựa sứ mạng, câu hỏi “tôi làm được gì cho Thiên Chúa”, thì không quan trọng cho bằng câu hỏi “Chúa muốn tôi làm gì cho Chúa”. Chúa biết tôi làm được thì Chúa mới muốn. Câu hỏi: “tôi thuộc mẫu người nào? Tôi hợp với mẫu sứ mạng nào?” thì không quan trọng cho bằng câu hỏi: “Chúa sẽ bắt lấy tôi và sai vào vùng trời sứ mạng nào?”. Chính sự bắt lấy tôi và nên con người của tôi, chứ không phải là chính khả năng của tôi làm nên sứ mạng.

Từ một người chỉ biết “theo sau đàn vật”, Thiên Chúa đẩy Amốt thành một ngôn sứ, nghĩa là người đứng trước toàn dân. Từ một người chỉ biết “chăm sóc cây sung”, Amốt trở thành người chăm sóc cho ơn cứu độ đời đời của đoàn dân Chúa. Tất cả đều khởi đi từ kinh nghiệm bị Thiên Chúa “bắt lấy”.

Thế nên câu hỏi quan trọng nhất xuyên suốt hành trình ơn gọi có lẽ không phải là: “Tại sao tôi đi tu?”, mà là: “Tại sao tôi quyết định ở lại trong đời tu?”. Có thể ngay từ đầu tôi đã đi tu trong thụ động, bị đưa đẩy đến với đời tu, bị Thiên Chúa “bắt lấy” đến độ không cưỡng lại được. Thế nhưng đến một lúc nào đó, chọn ở lại trong đời tu và chọn dấn thân suốt đời cho ơn gọi tu trì phải là lựa chọn chủ động của chính tôi.

Ở giai đoạn này trong hành trình ơn gọi của mình, tôi có còn dám để cho Thiên Chúa “bắt lấy” tôi không? Tôi có dám tin rằng kinh nghiệm được thấy mình ở trong bàn tay của Thiên Chúa là một kinh nghiệm rất hạnh phúc và rất tuyệt vời không?

Hướng đến chân trời sứ mạng Reviewed by Blog về các tiêu đề linh tinh của trongsach.com on tháng 1 16, 2026 Rating: 5

Không có nhận xét nào:

All Rights Reserved by Mạch sống đức tin © 2014 - 2026
Powered By Blogger, Designed by Sweetheme

Biểu mẫu liên hệ

Tên

Email *

Thông báo *

Được tạo bởi Blogger.