Lời từ video:
N: Chúng ta có nhiều bằng chứng về tính xác thực của Tấm Khăn Liệm Turin hơn hầu như bất kỳ hiện vật nào khác trong lịch sử nhân loại. Và tôi sẽ cho thấy rằng những bằng chứng đó không chỉ xác nhận đây chính là tấm khăn liệm thật của Chúa Giêsu, mà còn hé lộ một điều mà khoa học cho đến nay vẫn chưa thể giải thích, một điều có thể chứng minh sự phục sinh của Đức Giêsu.
Năm 1978, một nhóm các nhà khoa học được phép tiếp cận trực tiếp Tấm Khăn Liệm Turin, và nhiều người trong số họ đã nghĩ rằng họ có thể dễ dàng chứng minh đó chỉ là một trò giả mạo thời Trung Cổ.
Họ thu thập các hạt vi mô bám trong các sợi vải của tấm khăn. Trong số đó có các hạt phấn hoa. Phân tích thực vật học cho thấy có những loài thực vật bản địa của Trung Đông, và cả những loài chỉ mọc tại Israel và các vùng lân cận, những loài hoàn toàn không có ở Ý và Pháp. Nhưng câu chuyện còn ẩn chứa nhiều điều hơn nữa.
Các nhà khoa học cũng xác định được bụi đá vôi vi mô trùng khớp hoàn toàn với bụi đất bên ngoài tường thành Giêrusalem.
Guy Powell: Bụi đất tại Giêrusalem có một thành phần đặc trưng, vì nó chứa hàm lượng stronti hơi cao hơn; chính khoáng chất này tạo nên “dấu vân tay hóa học” của mẫu.
Nora Creech: Nhờ đó, họ có thể nói với mức độ chắc chắn rất cao rằng nó khớp với các mẫu đất quanh tường thành Giêrusalem.
N: Điều đáng chú ý là vị trí trên tấm khăn nơi người ta tìm thấy loại bụi đá vôi này, nhưng tôi sẽ nói đến điều đó sau. Ngày nay, Tấm Khăn Liệm Turin được lưu giữ tại Nhà thờ Chính tòa Thánh Gioan Tẩy Giả ở Turin, Ý. Và từ thời Trung Cổ, chúng ta có các tài liệu không thể tranh cãi về nơi nó đã hiện diện: các thư từ của Giáo Hội, tài liệu pháp lý và các lời chứng nhân chứng đều xác nhận rằng tấm khăn này đã ở châu Âu.
Trước thế kỷ 14, tất cả những gì chúng ta có chỉ là những tham chiếu rải rác và các manh mối, những điều mà các sử gia có thể tranh luận mãi không dứt. Nhưng nếu chúng ta thành thật về mặt trí thức, khi kết hợp bằng chứng khoa học và dữ liệu lịch sử, chúng ta có một cơ sở khá vững chắc để cho rằng tấm khăn liệm có nguồn gốc từ Giêrusalem, nơi Chúa Giêsu bị đóng đinh, rồi đã đi qua Trung Đông trước khi xuất hiện tại châu Âu vào thời Trung Cổ.
Giờ đây, tôi muốn nói với bạn về các vết máu được tìm thấy trên tấm khăn và cách chúng cung cấp một lượng bằng chứng đáng kinh ngạc cho thấy đây thực sự là khăn liệm của Chúa Giêsu. Nhưng trước hết, có một điều chúng ta đã quan sát suốt thời gian qua mà chưa đề cập đến: chính tấm vải.
Khi các chuyên gia dệt may khảo sát chất liệu của tấm khăn, họ xác định rằng nó được làm từ vải lanh mịn, đắt tiền, được dệt theo một kiểu tinh xảo, một loại vải sang trọng do thợ lành nghề chế tác. Khi một nhà khảo cổ so sánh nó với hàng trăm oại vải mai táng được khai quật từ Giuđêa thời La Mã, bà nhận thấy một điểm khác biệt rõ rệt: các khăn liệm địa phương hầu như luôn là vải lanh đơn giản, được quấn thành từng dải quanh thi thể, chứ không phải một tấm vải lớn, đắt tiền. Vậy điều này có chống lại tính xác thực không? Hãy xem Kinh Thánh thực sự nói gì.
Cả ba Tin Mừng Nhất Lãm đều nói khăn liệm của Chúa Giêsu được mua bởi Giuse thành Arimathê, người mà Tin Mừng Mátthêu mô tả rõ ràng là một người giàu có. Từ mà cả ba Tin Mừng dùng để chỉ tấm vải này là “sindon”, nghĩa đen là một tấm vải lanh mịn nguyên khổ, không phải các dải vải, nưn g là một tấm lớn, đắt tiền. Nhưng còn sâu xa hơn nữa.
Khi các nhà pháp y phân tích các vết máu trên tấm khăn, họ nhận thấy đó là máu thật chảy ra từ những vết thương phù hợp với hình phạt đóng đinh của người La Mã. Gần 700 vết roi trên cả mặt trước và sau cơ thể. Vết đinh ở bàn chân và cổ tay. Dòng máu chảy tách đôi dọc theo cẳng tay, cho thấy cánh tay đã ở hai vị trí khác nhau khi máu đang chảy, đúng như những gì ta mong đợi nơi một người bị đóng đinh.
Đế quốc La Mã đã đóng đinh hàng ngàn người bên ngoài tường thành Giêrusalem, và chúng ta có nhiều tài liệu lịch sử về cách thức thực hiện. Nhưng các vết máu trên Khăn Liệm Turin cho thấy những vết thương chỉ xuất hiện trong một trường hợp duy nhất được ghi nhận về việc đóng đinh.
Guy Powell: Không có bằng chứng nào cho thấy bất kỳ ai khác từng bị đóng đinh với một mão gai. Không có tài liệu hay ghi chép nào như vậy.
Nora Creech: Có hơn 50 vết thương trên da đầu và sau gáy, tách biệt với các vết roi, phát sinh từ việc đội mũ hoặc mão gai.
N: Nhưng chưa hết. Phân tích pháp y còn phát hiện một vết thương hình bầu dục giữa xương sườn thứ năm và thứ sáu ở bên phải.
Nora Creech: Vết máu trên tấm khăn cho thấy một vết thương hoàn toàn khớp với cây giáo của lính La Mã. Nó có cùng chiều rộng và chiều dài như loại vũ khí tiêu chuẩn của binh lính bộ binh La Mã.
N: Máu từ vết đâm trên Khăn Liệm Turin được xác định là máu sau khi chết, nghĩa là người đó đã chết trước khi bị đâm. Nhưng điều thú vị nằm ở đây.
Nora Creech: Khi người ta chụp ảnh tấm khăn, họ nhận thấy xung quanh vết đâm có những quầng sáng rõ rệt mà mắt thường không thể thấy được.
N: Tin Mừng Gioan nói cạnh sườn Chúa Giêsu bị một lính La Mã đâm sau khi Người đã chết, và máu cùng nước chảy ra. Đó chính là những gì chúng ta thấy trên Khăn Liệm Turin. Những chi tiết này không phải là đặc điểm thông thường của việc đóng đinh thời La Mã; chúng chỉ xuất hiện trong các Tin Mừng.
Và các vết máu trên tấm khăn không thể là do vẽ lên. Thành phần hóa học của máu cho thấy đó là máu của người đã chịu chấn thương thể xác nghiêm trọng trước khi chết. Dòng chảy của máu phù hợp hoàn toàn với phân tích pháp y, không chỉ với một nạn nhân bị đóng đinh bất kỳ, mà đặc biệt phù hợp với các vết thương của Đức Kitô.
Trừ khi một kẻ làm giả thời Trung Cổ cách nào đó đoán trước được khoa học pháp y hiện đại và tìm ra cách tái tạo những điều mà các nhà khoa học ngày nay vẫn chưa hiểu, thì việc tái tạo các vết máu này sẽ đòi hỏi phải đánh đòn, đóng đinh và giết chết một con người thật. Và nếu chừng đó vẫn chưa đủ bằng chứng về tính xác thực của tấm khăn, thì còn một chi tiết phi thường khác về các vết máu mà khoa học vẫn chưa thể giải thích.
Dr. August Accetta: Một nhà pháp y có thể nhìn vào các sản phẩm phân hủy sớm trong một hiện trường và xác định thi thể đã chết bao lâu rồi. Đối với tấm khăn, họ ước tính thi thể đã chết khoảng 36 đến 40 giờ.
N: Khoảng thời gian này trùng khớp chính xác với các trình thuật Tin Mừng: Đức Giêsu được đặt vào mồ chiều thứ Sáu và bà Maria Mađalêna phát hiện ngôi mộ trống vào sáng Chúa Nhật. Vì vậy, chúng ta đã xem xét các bằng chứng liên quan đến các vết máu trên tấm khăn, cho thấy tấm khăn đã tiếp xúc với thi thể của một người bị đóng đinh mang những vết thương chỉ được mô tả trong các Tin Mừng, và những vết thương đó chỉ tiếp xúc với tấm vải không quá 40 giờ, đúng như Kinh Thánh nói.
Giờ đây, hãy thử đóng vai người hoài nghi. Chúng ta có rất nhiều bằng chứng cho thấy Khăn Liệm Turin chính là khăn liệm thật của Chúa Giêsu. Nhưng vì hồ sơ lịch sử không có một chuỗi liên tục rõ ràng từ thế kỷ thứ nhất tại Giêrusalem, những người hoài nghi vẫn cho rằng đây là một sản phẩm giả mạo thời Trung Cổ.
Vậy một kẻ làm giả thời Trung Cổ sẽ phải làm gì để tạo ra hiện vật này? Họ sẽ phải tìm được một tấm vải lanh tinh xảo, đắt tiền, đúng kích thước và kiểu dệt. Họ phải đưa vào đó phấn hoa từ các loài thực vật bản địa Trung Đông và Giêrusalem. những loài không mọc ở châu Âu. Họ phải đưa vào bụi đá vôi vi mô phù hợp với đá mộ cổ tại Giêrusalem.
Và hãy nhớ, bằng chứng này càng mạnh hơn vì vị trí tìm thấy trên tấm khăn: ở bàn chân, đầu gối và mũi, đúng những chỗ ta nghĩ đến nếu người trong tấm khăn đã ngã sấp phía trước bên ngoài tường thành Giêrusalem khi mang một vật nặng.
Kẻ làm giả này cũng phải tra tấn một người sống đủ mức để tạo ra máu thật với đúng thành phần hemoglobin, bilirubin và các protein. Họ phải đâm thi thể sau khi chết giữa xương sườn thứ năm và thứ sáu để tạo ra vết thương phù hợp với lưỡi giáo La Mã. Họ phải tạo ra các vết đâm khắp da đầu phù hợp với một mão gai, một chi tiết, nhân tiện nói, không hề xuất hiện trong các hình ảnh Trung Cổ về cái chết của Đức Kitô. Họ sẽ phải sắp xếp các vết máu theo những mô hình phù hợp với dòng chảy máu được phân tích pháp y, từ những vết thương đã tiếp xúc với tấm vải không quá 40 giờ, và làm tất cả điều đó mà không để lại một dấu vết cọ vẽ nào.
Rồi bằng cách nào đó còn phải tạo ra hình ảnh của một người bị đóng đinh trên bề mặt tấm khăn. Tất cả những chi tiết này hoàn toàn không thể được phát hiện thời Trung Cổ. Thậm chí, một số còn mâu thuẫn với những gì ta thấy trong nghệ thuật Trung Cổ. Khi đó không có kính hiển vi, không có máy quang phổ, không có khoa học pháp y hay công cụ nào để đạt đến mức độ chính xác như vậy.
Một kẻ làm giả thời Trung Cổ không thể biết những phương pháp kiểm tra này sẽ tồn tại trong tương lai, chứ đừng nói đến việc chế tạo một tấm vải có thể vượt qua tất cả các kiểm nghiệm ấy. Đến một lúc nào đó, bằng chứng không còn chỉ là một vấn đề học thuật nữa. Vậy tại sao rất nhiều người hoài nghi, kể cả các nhà khoa học, vẫn cho rằng tấm khăn là một sản phẩm giả mạo thời Trung Cổ?
Thực ra, có một bằng chứng mà chúng ta chưa nói đến.
Năm 1988, một nhóm các nhà khoa học được phép lấy một mẫu nhỏ từ Khăn Liệm Turin để tiến hành xét nghiệm định tuổi bằng carbon phóng xạ. Định tuổi bằng carbon là một trong những công cụ đáng tin cậy nhất trong khoa học, vì carbon-14 là một phân tử có trong mọi vật chất hữu cơ và phân rã theo một tốc độ rất ổn định.
Bằng cách đo lượng carbon-14 còn lại trong mẫu, các nhà khoa học có thể xác định tuổi của nó với độ tin cậy lên đến 95% nếu thử nghiệm được thực hiện đúng cách. Và khi kết quả của tấm khăn được công bố, kết luận của các phòng thí nghiệm thật gây sốc: tấm khăn được xác định có niên đại từ năm 1260 đến 1390 sau Công Nguyên, tức là thời Trung Cổ.
Đây không phải là sai lệch chút xíu. không chỉ lệch vài thập kỷ mà lệch hơn cả một ngàn năm. Điều này hoàn toàn mâu thuẫn với tất cả những gì chúng ta đã thấy. Và định tuổi bằng carbon vốn được xem là phương pháp có tính quyết định. Vậy điều này có nghĩa là gì? Nếu tấm khăn có niên đại Trung Cổ, cũng là thời điểm mà chúng ta có bằng chứng lịch sử mạnh nhất về sự hiện diện của nó, thì chẳng phải nó là đồ giả thời Trung Cổ, đúng không?
Không hẳn. Bởi vì các nhà khoa học thiết kế quy trình kiểm nghiệm ban đầu đã đề xuất lấy từ năm đến bảy mẫu ở nhiều vị trí khác nhau trên tấm khăn, nhiều phòng thí nghiệm, nhiều phương pháp. Nhưng vào phút cuối, quy trình đã bị thay đổi. Họ chỉ lấy một mẫu duy nhất, từ một vị trí duy nhất, một góc của tấm khăn rõ ràng đã bị ô nhiễm.
Dr. August Accetta: Nếu bạn nói chuyện với tiến sĩ Jackson người viết quy trình ban đầu, ông đã yêu cầu Nhưng vào phút cuối, họ nói: Không, chỉ được lấy một mẫu, và phải lấy ở góc này. Vấn đề là: phân tích hóa học và quang phổ của góc đó cho thấy nó bị ô nhiễm hoàn toàn.
Dưới ánh sáng cực tím, các nhà khoa học thấy rõ rằng góc nơi lấy mẫu có thành phần hóa học khác với phần còn lại của tấm khăn. Khi kiểm tra các sợi vải, người ta phát hiện có sợi bông được dệt lẫn vào vải lanh, cho thấy đây là phần đã được vá lại. Các phòng thí nghiệm thực chất không định tuổi phần vải gốc của tấm khăn, mà là một miếng vá thời Trung Cổ được dệt rất khéo.
Dr. August Accetta: Ray Rogers cũng chỉ ra rằng một số sợi này có chứa bông. Lanh và bông không được đặt chung với nhau.
Nora Creech: Vì vậy, kết luận là mẫu nhỏ đó không đại diện cho toàn bộ tấm khăn.
Dr. August Accetta: Cả ba phòng thí nghiệm đã bác bỏ dữ liệu ban đầu vì Tristan Casabianca., ông đã lấy được dữ liệu gốc từ Oxford. Và họ thừa nhận rằng không thể rút ra kết luận nào từ dữ liệu của họ nữa. Khi công bố là thí nghiệm có độ tin cậy 95%. Họ nói, Không, chúng tôi không hề có mức 95%.
N: Đây không phải là một giả thuyết bên lề. Đây là kết luận khoa học đã được xác lập, được công bố trên tạp chí Archaeometry, một tạp chí khoa học có bình duyệt của Bảo tàng Anh, chính là cơ quan đã giám sát cuộc thử nghiệm ban đầu năm 1988.
Cuộc thử nghiệm lẽ ra phải giải quyết dứt điểm vấn đề niên đại của tấm khăn liệm lại dựa trên một mẫu duy nhất bị ô nhiễm, được kiểm tra theo một quy trình bị thay đổi, tạo ra dữ liệu bị giữ kín gần 30 năm, và nay đã bị chính các phòng thí nghiệm thực hiện bác bỏ.
Trong khi thử nghiệm duy nhất này đã chiếm sóng truyền thông suốt nhiều thập kỷ, thì năm phương pháp định tuổi độc lập khác, phân hủy vanillin, quang phổ hồng ngoại, quang phổ Raman, kiểm tra cơ học sợi vải, và nhiễu xạ tia X, đều đã được áp dụng cho tấm khăn, và tất cả đều đưa nguồn gốc của nó về thế kỷ thứ nhất.
Thật là ngạc nhiên, nhiều người hoài nghi vẫn viện dẫn nghiên cứu định tuổi carbon năm 1988 đã bị bác bỏ này như bằng chứng rằng tấm khăn là giả.
Nhưng còn một chi tiết về tấm khăn mà chúng ta chưa nói đến. Một điều khiến nó khác biệt hoàn toàn với mọi thứ khác. Phấn hoa, bụi đá vôi, các vết thương… và một chi tiết mà chưa một nhà khoa học, người hoài nghi hay người tin nào có thể giải thích hay tái tạo được.
Khi Khăn Liệm Turin được chụp ảnh lần đầu tiên vào năm 1898, người đứng sau máy ảnh là một hiếp ảnh gia nghiệp dư người Ý tên là Secondo Pia. Trước đó, khi nhìn vào tấm khăn, người ta chỉ thấy một hình mờ nhạt, như bóng ma. Nhưng khi ông Pia tráng tấm kính âm bản trong phòng tối đêm đó, điều ông thấy khiến ông gần như đánh rơi nó. Thay vì một âm bản khó nhận ra, ông thấy một hình ảnh rõ ràng. Bởi vì khi tấm âm bản đảo ngược ảnh trên khăn, nó cho thấy chính tấm khăn đã mang tính chất của một âm bản. Nói cách khác, hình ảnh đảo ngược mới là hình thật của người được liệm trong đó.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Năm 1976, các nhà nghiên cứu đưa hình ảnh của tấm khăn vào máy phân tích ảnh VP-8, một thiết bị do NASA phát triển để chuyển ảnh thành bản đồ địa hình bề mặt hành tinh. Khi dùng với ảnh bình thường, nó cho kết quả méo mó hoàn toàn vì độ sáng không tương ứng với độ sâu, trừ khi đối tượng phát ra ánh sáng.
Nhưng khi áp dụng với tấm khăn, kết quả lại cho ra một hình nổi ba chiều hoàn hảo của cơ thể con người: khuôn mặt, ngực, tay, tất cả đều có hình khối chính xác. Điều đó có nghĩa là hình ảnh trên khăn không chỉ ghi lại diện mạo, mà còn mã hóa khoảng cách chính xác giữa tấm vải và cơ thể tại từng điểm tiếp xúc. Không có bức tranh nào làm được điều này.
Không có bức ảnh nào, không sản phẩm nào do con người tạo ra làm được điều này. Khám phá này đã gây chấn động giới khoa học. Sau ba năm phân tích trong phòng thí nghiệm, các nhà khoa học xác định rằng không có sắc tố, sơn, thuốc nhuộm hay bất kỳ chất nào trên các sợi vải tạo nên hình ảnh. Họ không thể xác định được bất kỳ cơ chế nào đã tạo ra nó.
Điều họ tìm thấy là: hình ảnh thực chất là sự oxy hóa rất nhẹ trên chính các sợi vải lanh, chỉ sâu khoảng 0,2 micron, mỏng hơn sợi tóc người gần một nghìn lần. Sự đổi màu chỉ xảy ra ở lớp ngoài cùng của những sợi ngoài cùng.
Điều đó có nghĩa là tác nhân tạo ra hình ảnh đã biến đổi hóa học các sợi vải với độ chính xác siêu vi mô trên toàn bộ bề mặt cơ thể. Vậy hình ảnh này được tạo ra như thế nào?
Nỗ lực tái tạo tốt nhất đến từ một nhóm tại trung tâm nghiên cứu ENEA (Ý). Họ đã dành 5 năm sử dụng các tia laser excimer hiện đại, phát xung bức xạ tử ngoại trong chân không lên các mảnh vải lanh nhỏ. Họ tạo được sự đổi màu tương tự trên những mảnh vải chỉ rộng vài centimet.
Nhưng họ kết luận rằng việc tái tạo hiệu ứng này trên toàn bộ tấm khăn là gần như không thể, vì sẽ cần một năng lượng cực lớn trong một phần nhỏ của giây. Vì để làm được điều đó, cần tới gấp 10 lần tổng công suất điện của toàn thế giới, bùng phát chỉ trong một khoảnh khắc.
Nếu đây là cách ảnh trên khăn được tạo ra, và đó là giả thuyết tốt nhất hiện nay, thì điều đó có nghĩa là người bên trong khăn đã phát ra một lượng năng lượng không thể tưởng tượng từ mọi hướng tron cơ thể cùng một lúc.
Lý thuyết cho rằng tấm khăn là giả không chỉ gặp khó khăn ở điểm này, mà là hoàn toàn sụp đổ.
Và đây là lúc chúng ta chạm đến giới hạn của khoa học. Chúng ta biết điều cần để tạo ra ảnh như thế này. Nhưng điều chúng ta không biết, điều khoa học không thể nói, là điều gì thực sự đã xảy ra trong ngôi mộ đó.
Nhưng có một trình thuật nói về điều đó: một người bị đóng đinh, được quấn trong vải lanh, đã trải qua một sự biến đổi mà không nguyên nhân tự nhiên nào có thể giải thích, để lại một ngôi mộ trống và tấm khăn liệm đã từng quấn lấy Người.
Hai ngàn năm trước, Tông đồ Gioan đã chạy đến ngôi mộ đó. Ông nhìn vào trong và thấy tấm vải liệm nằm đó, trống không. Và một điều gì đó đã thay đổi nơi ông. Chính ông viết: “Ông ấy đã thấy và đã tin.”
Và tôi phải thú nhận một điều: lúc đầu tôi đã không hoàn toàn trung thực với bạn. Tôi nói rằng Khăn Liệm Turin có thể chứng minh sự phục sinh của Chúa Giêsu, nhưng thực ra không phải vậy. Tấm khăn cung cấp một lượng bằng chứng rất lớn, hoàn toàn phù hợp với Kinh Thánh và mạnh mẽ hướng về sự phục sinh của Chúa Giêsu, nhưng nó không thể chứng minh, vì bằng chứng tuyệt đối sẽ không còn chỗ cho đức tin. Và Thiên Chúa tôn trọng tự do của chúng ta.
Bạn có thể nhìn thấy tất cả các bằng chứng và vẫn chọn không tin.
Đối với Gioan, bước vào ngôi mộ sáng Phục Sinh và thấy tấm khăn trống là đủ để ông tin. Và chúng ta có lý do rất mạnh để tin rằng chính tấm khăn đó ngày nay đang ở Turin, nước Ý, mang trong mình nhiều bằng chứng về sự phục sinh của Chúa Giêsu hơn cả những gì Gioan từng thấy.
Bạn đã nhìn thấy tất cả điều đó. Nhưng câu hỏi vẫn còn: ... bạn có tin không?

0Nhận xét