Từ Thị kiến Cuộc thương khó của Chúa Giêsu của Chân phước Anne Catherine Emmerich
Khi xáo trộn trong thành phố vừa bắt đầu lắng dịu phần nào, thì thành viên Đại Công Nghị của người Do Thái liền cho người đến xin Philatô cho đánh dập ống chân của những người bị đóng đinh, để chấm dứt đời họ, trước khi ngày Sabát bắt đầu. Philatô lập tức sai một số cung thủ đến Canvê để thực hiện yêu cầu của họ.
Khi đó tôi thấy ông Giuse Arimathê xin được gặp Philatô. Ông được tin Đức Giêsu đã chết, và cùng với ông Nicôđêmô, ông quyết định táng xác Đức Giêsu vào một ngôi mộ mới đục trong đá ở cuối khu vườn của ông, không xa Canvê lắm. Tôi nghĩ rằng tôi đã thấy ông ở bên ngoài cổng vườn như để xem xét, hay thăm dò khu vườn này. Một vài đầy tớ của ông đã có mặt trong vườn, họ quét dọn và sắp xếp mọi sự bên trong ngôi mộ. Ông Nicôđêmô đã đi mua khăn liệm và thuốc thơm để chuẩn bị mai táng Đức Giêsu, và giờ đây đang chờ ông Giuse đến.
Ông Giuse thấy Philatô rất lo lắng và do dự. Ông không sợ hãi mà còn công khai ngỏ lời xin phép tháo xác Đức Giêsu, Vua của người Do Thái, xuống khỏi thập giá, và đặt trong ngôi mộ của chính ông. Sự lo sợ của Philatô càng gia tăng khi thấy một người rất có thế giá như vậy đang tha thiết nài nỉ xin phép tôn kính xác Đức Giêsu, người mà chính hắn đã gây nên cái chết nhục nhã trên thập giá. Sự vô tội của Đức Giêsu lại tái diễn trong đầu khiến hắn càng bứt rứt, nhưng trấn tĩnh lại hắn hỏi:
- Vậy Ông ấy đã chết rồi sao?
Vì hắn vừa mới sai cung thủ đi đánh dập ống chân của những người bị đóng đinh để sớm kết thúc đời họ. Hắn cho gọi viên quan bách quân Abênađa, vừa trở về từ các hang động nơi ẩn náu của các môn đệ để hỏi xem Vua dân Do Thái đã chết thật chưa. Abênađa kể lại cái chết của Đức Chúa vào khoảng ba giờ, những lời cuối của Người, và tiếng kêu lớn của Người cùng trận động đất và núi non nứt nẻ. Philatô làm như hơi ngạc nhiên, vì thường thường người bị đóng đinh sống lâu hơn, nhưng trong thâm tâm hắn rất lo sợ và bối rối vì sự trùng hợp của những dấu hiệu xảy ra cùng lúc với cái chết của Đức Giêsu. Có lẽ vì muốn bào chữa phần nào cho hành động tàn ác của mình, lập tức hắn ký lệnh cho ông Giuse Arimathê qua đó hắn trao xác Vua dân Do Thái cho ông này sau khi tháo khỏi thập giá và đem đi chôn cất. Hắn tỏ vẻ vui sướng vì như vậy hắn có thể chọc tức các Thượng Tế, là bọn người muốn chôn Đức Giêsu một cách nhục nhã với hai tên trộm. Người được Philatô sai đi trông coi việc thi hành lệnh trên, có lẽ là viên quan bách quân Abênađa, vì tôi thấy ông hiện diện khi đem Đức Giêsu xuống khỏi thập giá.
Ông Giuse Arimathê từ giã Philatô đến gặp ông Nicôđêmô, đang đợi ông ở nhà một phụ nữ thế giá. Bà ở trên đường phố lớn gần con hẻm nhỏ nơi Đức Chúa chúng ta, ngay khi bắt đầu Đàng Thánh Giá Cay Đắng, đã phải gánh chịu sự nhục nhã lớn lao. Ở đây ông Nicôđêmô đã mua rất nhiều cỏ thơm để ước xác, vì bà buôn bán những loại này. Bà kiếm được từ các nơi khác nhiều loại thuốc thơm mà tiệm của bà không có, cũng như băng vải để dùng trong cùng một mục đích, tất cả được bà cuộn lại thành một gói cho dễ mang đi. Ông Giuse Arimathê cũng tự mình đi mua khăn vải, rất mịn và đẹp, dài chừng sáu thước, rộng vài thước. Các đầy tớ của ông đem thang, búa, đinh, bình nước, chậu, bọt biển, và tất cả những gì cần thiết lấy từ nhà kho của ông Nicôđêmô cho công việc sắp thực hiện. Các vật dụng nhỏ thì chứa trong một xe ba gác, rất giống như xe được các môn đệ dùng để đưa xác ông Gioan Tẩy Giả từ dinh Hêrốt về.
CẠNH SƯỜN ĐỨC GIÊSU BỊ MỞ RA – ĐẬP VỠ ỐNG CHÂN HAI TÊN TRỘM.
Trong khi đó thì không khí tại đồi Gôngotha thật im lặng thê lương. Đám đông hỗn loạn ồn ào đã giải tán, tất cả đều hoang mang sợ hãi, một số đấm ngực sám hối, số khác không được ơn này. Thân Mẫu Đức Giêsu, ông Gioan, bà Mađalêna, bà Maria Clêopha, và bà Salomê kẻ đứng người ngồi phía trước thập giá, đầu đội khăn và khóc thầm. Một số lính canh đứng dựa vào bức tường phía Đông, giáo cắm xuống đất. Ông Cátsiô cưỡi ngựa đi chung quanh, và lính tráng trò chuyện với nhau ở những trạm gác bên dưới. Bầu trời thấp; tất cả cảnh vật thiên nhiên như đang trong tình trạng tang tóc. Trong khung cảnh ấy, có sáu cung thủ đang đi lên đồi đem theo thang, giây nhợ, cuốc xẻng, và các thanh sắt to và nặng để đập bể ống chân người bị đóng đinh.
Khi họ đi vào vòng đai, bạn hữu của Đức Giêsu hơi lùi lại. Một sự sợ hãi khác lại xâm chiếm tâm hồn Đức Trinh Nữ vì Mẹ sợ rằng thân thể Đức Giêsu lại bị xúc phạm thêm nữa, vì các cung thủ leo lên thang, thô bạo sờ đến thân thể thần linh và tuyên bố rằng Người chỉ giả vờ chết. Mặc dù chúng cảm thấy Người lạnh cứng, nhưng chúng không tin rằng Người đã chết. Kế đó, bọn cung thủ dựa thang vào các thập giá của hai tên trộm. Với cây gậy sắc bén, hai người đập bể xương phía trên và dưới khuỷu tay của chúng, trong khi người thứ ba đập bể phần trên đầu gối và mắt cá chân. Tên Gétma rống lên một cách ghê sợ, hậu quả là các lý hình đã kết thúc đời hắn với ba nhát búa vào ngực. Đima rên rỉ đau đớn, và tắt thở. Anh ta là người đầu tiên được hạnh phúc theo chân Đấng Cứu Chuộc anh. Các cung thủ tháo giây trói và xác chết rơi xuống mặt đất. Chúng cột giây rồi kéo xác xuống thung lũng nằm giữa núi và bức tường thành phố để chôn ở đó.
Bọn cung thủ dường như vẫn hồ nghi về cái chết của Đức Chúa, và bạn hữu Người, sau khi chứng kiến cảnh tượng kinh khủng vừa kể, càng lo ngại chúng sẽ trở lại. Cátsiô, sĩ quan phụ tá, sau này được gọi là Longinô, một thanh niên trạc hai mươi lăm tuổi, mắt lé và cân thị nên cử chỉ vụng về lăng xăng thường bị các bạn diễu cợt, bỗng dưng được ơn soi sáng. Hành động hung bạo của đám cung thủ, sự đau khổ của các thánh nữ đã khiến anh ta quyết định giúp làm vơi bớt nỗi sợ hãi của họ bằng cách chứng minh rằng Đức Giêsu thật sự đã tắt thở. Nhờ lòng tốt đã thúc đẩy Cátsiô, nhưng vô tình anh ta đã hoàn tất một sấm ngôn. Cátsiô nắm lấy cây giáo và thúc nhanh ngựa lên đồi nơì dựng Thập Giá Chúa, ngừng giữa thập giá tên trộm lành và Thập Giá Đức Giêsu, rồi hai tay nắm chặt ngọn giáo, anh ta đâm sâu vào cạnh sườn bên phải của Đức Giêsu mạnh đến nỗi lưỡi đòng xuyên qua trái tim và lòi ra ngoài ở cạnh sườn bên trái. Khi Cátsiô rút ngọn giáo ra khỏi vết thương thì máu và nước vọt ra từ đó và chảy xuống mặt và thân thể của anh ta. Cách rửa này tạo ngay hậu quả có thể so sánh gần như mạch nước Tái Sanh của Phép Rửa Tội: ơn sủng và ơn cứu độ lập tức đổ vào tâm hồn anh ta. Cátsiô từ lưng ngựa nhẩy xuống, sấp mình qùy trên đầu gối, đấm ngực và mạnh mẽ tuyên xưng trước mặt mọi người thần tính của Đức Giêsu.
Đức Trinh Nữ, ông Gioan, và các bà đạo đức, mắt vẫn dán chặt vào Đức Giêsu, bỗng kinh hoàng trước hành động đột ngột của Cátsiô, đều nhất loạt chạy vội đến bên thập giá. Đức Maria trông như bị ngọn giáo đâm thủng chính trái tim Mẹ thay vì đã đâm thâu qua trái tim Người Con Thần Linh của Mẹ, và không còn đứng vững được nữa. Cátsiô trong lúc đó vẫn qùy gối và tạ ơn Chúa, không những vì ơn sủng đã nhận được nhưng đồng thời đôi mắt kém và lé trước kia cũng được chữa lành. Sự được lành bệnh này xảy ra cùng lúc với việc thoát khỏi bóng tối trước kia vẫn ngự trị trong linh hồn anh. Mọi người đều xúc động trước cảnh Máu Thánh Chúa tuôn đổ vào một hốc đá dưới chân Thập Giá. Đức Maria, thánh Gioan, các thánh nữ và Cátsiô, thu Bửu Huyết và nước này đựng trong bình và lấy khăn lau sạch phần còn đọng lại.
Cátsiô mà thị giác đã được phục hồi cùng lúc với mắt linh hồn được mở ra đã xúc động sâu xa, tiếp tục khiêm tốn dâng lời cầu nguyện tạ ơn. Binh sĩ hết sức kinh ngạc vì phép lạ này nên cũng qùy gối sấp mình xuống bên cạnh Cátsiô, đồng thời đấm ngực và tuyên xưng Đức Giêsu. Máu và nước từ vết thương lớn cạnh sườn Đức Giêsu tiếp tục chảy và đổ vào hốc đá. Các thánh nữ thâu tóm vào bình trong khi những giọt lệ thảm thiết của Đức Mẹ và bà Mađalêna rơi xuống hòa lẫn với Máu Thánh Chúa. Các cung thủ đã nhận lệnh của Philatô không được động đến thân thể Đức Giêsu thì không trở về nữa.
Tất cả những biến cố này xảy ra gần Thánh Giá Chúa trước bốn giờ chiều một chút, trong khi ông Giuse Arimathê và ông Nicôđêmô đang mua sắm những thứ cần thiết cho việc mai táng Đức Kitô. Các đầy tớ mà ông Giuse sai đi dọn sạch ngôi mộ đã thông báo cho các bạn của Đức Giêsu rằng chủ của họ muốn đem thi hài Người mai táng trong ngôi mộ của chính ông. Lập tức ông Gioan đưa các bà về thành phố ngay, trước hết là để Đức Maria có thể nghỉ ngơi hầu lấy lại đôi chút sức khoẻ, sau đó là để mua sắm vài thứ lặt vặt cần cho việc chôn cất. Khi bạn hữu của Đức Giêsu trên đồi Gôngôtha được các đầy tớ ông Giuse cho biết là chủ của họ đã được phép của Philatô đem Thân Thể Thần Linh Đức Giêsu và đặt trong chính ngôi mộ của ông Giuse, thì lập tức ông Gioan và các bà đạo đức trở về thành phố để Đức Trinh Nữ có thể nghỉ ngơi đôi chút. Đức thánh Trinh Nữ có một căn nhà nhỏ nằm giữa những dinh thự gần Nhà Tiệc Ly. Họ không trở về thành phố qua cổng gần đồi Canvê nhất vì cổng này đã bị đóng và có lính của phe Pharisiêu sai đi canh gác, nhưng mà các vị đi qua cổng về phía Bêlem.


0Nhận xét