Đôi khi trong cuộc sống, những va chạm với người khác khiến các lỗi lầm, khuyết điểm và tội lỗi của chúng ta nổi lên như dầu trên mặt nước, cứ mãi bám víu lấy chúng ta, không chịu rời đi. Đó là lúc chúng ta cần nhớ đến câu chuyện Chúa Giêsu gặp người phụ nữ Samari ra giếng múc nước vào ban trưa, trong chương 4 của Phúc Âm Thánh Gioan.

Người phụ nữ này đã có năm đời chồng. Bà cũng là hình ảnh đại diện cho dân Samari, tức là vùng đất từng thuộc vương quốc Israel phía Bắc (vì tội của Salômôn, vương quyền Đavít chỉ còn lại hai chi tộc ở miền Nam), đã bị đế quốc Assyria lưu đày và phân tán đến nhiều vùng khác trong đế quốc. Đồng thời, đế quốc này cũng đưa các dân tộc khác cùng với các thần của họ đến định cư tại vùng Samaria, hình thành một cộng đồng dân cư pha trộn. Kết quả là Thiên Chúa thật không còn được nhìn nhận là Chúa duy nhất, mà bị đặt ngang hàng với các thần khác.

Người phụ nữ này không dám đi múc nước cùng với mọi người vì tiếng xấu của mình. Nhưng dù tội lỗi ngập tràn, Chúa Giêsu, Vị Lang Quân của dân Chúa, đã không chê bỏ dân Samari mà bà là đại diện. Ngài chờ đợi bà từ bỏ các thần khác, và còn sai bà đi, như đã sai Maria Mác-đa-lê-na, trở thành người loan báo về Đấng Mêsia cho dân làng mình: “‘Đến mà xem: có một người đã nói với tôi tất cả những gì tôi đã làm. Ông ấy không phải là Đấng Ki-tô sao?’ Họ ra khỏi thành và đến gặp Người” (Gioan 4:29-30).

Thiên Chúa không sợ tội lỗi của chúng ta, vì Ngài đã gánh chịu cái chết trên cây thánh giá để chúng ta được ơn tha thứ. Tình yêu của Ngài làm cho chúng ta cảm nhận mình có giá trị, được đón nhận và có được sự bình an. Đừng để bất cứ tội lỗi nào dám khiến bạn tin rằng nó mạnh mẽ hơn tình yêu Thiên Chúa dành cho bạn.