Tội của Evà là tin vào lời tố cáo Chúa của Satan, biến Thiên Chúa, Đấng luôn ban tặng thành một người cha thất thường, ghen tị, ích kỷ

Đọc tựa đề trên, bạn nghĩ tôi chẳng bao giờ cả gan tố cáo Chúa!

Nhưng bạn có bao giờ cảm thấy mình là kẻ tội lỗi nên không dám cầu nguyện với Chúa? Chỉ xin lễ và nhờ người khác cầu nguyện cho thôi? Vì bây giờ mình xin gì Chúa cũng chẳng cho. Hôm qua nghe những lời đó, mình nhớ lại những gì mình đã nghe và muốn chia sẻ những lời của Cha John Riccardo trong lớp Thần học Thân xác:

Sách Sáng Thế chương 3 thuật lại cho chúng ta câu chuyện về sự sa ngã và cơn cám dỗ. Và trong biến cố sa ngã, gốc rễ của nó nằm ở câu hỏi của con rắn: “Thiên Chúa có thực sự nói vậy không?” Thiên Chúa có thật đã nói rằng các ngươi không được ăn bất cứ cây nào trong vườn sao?"

Dĩ nhiên Thiên Chúa không nói như thế; Người chỉ nói về một cây cụ thể, cây biết điều thiện điều ác.

Rồi Satan cáo buộc Thiên Chúa khi nói rằng: Thiên Chúa biết nếu các ngươi ăn trái đó thì các ngươi sẽ trở nên như thần linh.

Điều trớ trêu đau đớn là: ngay từ đầu, ý định của Thiên Chúa là để chúng ta được chia sẻ sự sống của chính Người. Nhưng kẻ ác lại tố cáo Chúa Cha là thất thường, ghen tị, chiếm hữu, ích kỷ — thay vì là người Cha quảng đại, Đấng ban cho chúng ta mọi sự. Và điều đó vẫn tiếp tục là — theo cách này hay cách khác — gốc rễ của hầu hết mọi cám dỗ của chúng ta: Thiên Chúa bị đặt dưới sự cáo buộc, và ma quỷ khai thác điều đó một cách mạnh mẽ.

“Bạn thật sự nghĩ Thiên Chúa yêu bạn sao? Làm sao bạn có thể nghĩ vậy, khi nhìn vào những gì vừa xảy ra trong gia đình bạn, những khó khăn với con cái, với hôn nhân, với công việc? Khi bạn vừa được chẩn đoán bệnh? Khi bạn cảm thấy cô đơn đến vậy — làm sao bạn có thể tin rằng Thiên Chúa yêu bạn?”

Đó thường là “căn phòng” của cám dỗ — nó có nhiều cách diễn đạt khác nhau, nhưng về cơ bản vẫn là như vậy. Và đó luôn là chiến lược của nó: Nó luôn tố cáo Chúa cho ta nghe. “Người không yêu bạn. Người không quan tâm. Người không thích bạn. Người thậm chí không tồn tại. Cứ làm điều bạn muốn và sống theo ý mình.” — đó là lúc bạn cần phải bảo nó cút về địa ngục, đi ra khỏi tâm trí bạn.

Trong tường thuật về sự sa ngã trong chương 3 của sách Sáng thế, chúng ta đọc thấy con người lắng nghe lời cáo buộc ấy, mất lòng tin vào Thiên Chúa, muốn phá vỡ sự lệ thuộc vào Người và đuổi Người ra khỏi trái tim mình. Như Đức Giáo Hoàng nói: con người trục xuất Thiên Chúa khỏi lòng mình. Và đó cũng là điều bạn và tôi làm mỗi khi phạm tội. Có thể đó không phải là điều chúng ta có ý định rõ ràng, nhưng đó là hậu quả thật sự: chúng ta loại Thiên Chúa ra khỏi lòng mình.

Và kết quả là một sự đổ vỡ trong các tương quan:

  • Giữa con người với Thiên Chúa — vì thế họ đã trốn tránh Chúa (St 3)
  • Giữa con người với đất đai — trước kia canh tác dễ dàng, giờ phải đổ mồ hôi công sức
  • Bên trong chính con người — ý chí và thân xác không còn hòa hợp
  • Giữa người nam và người nữ — điều này xuất hiện ngay sau khi họ sa ngã

Sau khi cảm nhận sự đổ vỡ với Thiên Chúa, họ trốn tránh Người.